Dù hiệu quả quỷ ốc nơi này không sánh được sức mạnh ác mộng thực sự, nhưng tới lúc này, cũng gần như không khác biệt.
Cạch——
Thân hình mỏng manh của Tô Hàn bất chợt lảo đảo một cái.
Cậu khó nhọc mở mắt, hai tay đều run rẩy, đôi mắt vốn đen trắng phân minh lúc này đã đầy tia máu.
Trong lồng ngực còn có một luồng khí huyết chảy ngược, toàn bộ thần trí cậu hoàn toàn trở nên mơ hồ hỗn loạn.
"Không được... ta... đã tới giới hạn rồi..."
Tô Hàn cau chặt mày, trong lòng biết trạng thái tinh thần bản thân đã ảnh hưởng tới an nguy của chính mình, nếu còn cố gắng chống đỡ thêm...
"Tỉnh rồi à? Ta nói ngươi sao lại thích nói mê thế? Cứ gọi ông nội gì đó suốt trong mơ, làm ta bị đánh thức luôn rồi."
Đúng lúc này, giọng nói đáng ghét đó lại vang lên.
Tô Hàn suýt nữa tức đến hộc máu, xấu hổ tức giận nắm chặt hai nắm đấm.
"Vừa ngủ được một giấc, cũng chẳng ngon lành gì. Thôi vậy, không tiếp ngươi nữa, ta đi trước đây."
Giang Hiểu ngáp một cái, chép miệng, vẻ hết hứng thú.
Thấy vậy, đồng tử Tô Hàn dần trở nên lờ đờ, khẽ há miệng, hoàn toàn không biết nói gì.
Cách!
Đạo tâm...