Chương 219: Vết Nứt
Ánh trăng thê lương.
Trong lão trạch tối tăm.
Tiếng thở nặng nề vang sát bên tai.
Tô Hàn ẩn nấp dưới chiếc bàn gỗ đàn hương trong chính đường, nỗi sợ hãi cuồn cuộn từ khắp bốn phương tựa như thủy triều bao vây lấy cậu.
Lúc này cậu đã quên mất bản thân đang ở trong ảo cảnh sợ hãi.
Dưới ảnh hưởng tương tự sức mạnh ác mộng, bản thân cậu đã hoàn toàn hòa vào cuộc chạy trốn sinh tử này.
"Hì hì hì! Tìm thấy ngươi rồi!"
Kèm theo một giọng nói đáng sợ quen thuộc.
Một bàn tay già nua trong nháy mắt nắm chặt lấy cổ chân cậu.
Nỗi sợ hãi tột độ khó tả lập tức ập tới.
Soạt!
Tô Hàn đột ngột mở mắt.
Điều đập vào mắt là...
Một gương mặt thanh tú tuấn tú.
"Gặp ác mộng à?"
Giang Hiểu nở một nụ cười rạng rỡ.
Tô Hàn ngẩn người sững sờ.