......
Thời gian dần trôi qua.
Vầng dương vừa mọc.
Đệ tử trong Thiên Cơ Cung dần bắt đầu một ngày mới.
Cùng lúc đó.
Trong căn nhà tranh.
Soạt!
Tô Hàn bất chợt mở mắt.
Trên trán chậm rãi rịn ra một giọt mồ hôi lạnh, trong mắt còn sót lại chút hoảng sợ.
Ảo cảnh sợ hãi lần này...
Càng thêm chân thực!
Trong mộng, bản thân mất hết mọi linh lực, hoàn toàn hóa thành một người bình thường.
Trong lão trạch nhà họ Tô quen thuộc.
Một con quái vật mờ ảo không nhìn rõ không ngừng truy đuổi bản thân cậu.
Chỉ có thể chạy trốn!
Không ngừng chạy trốn!
Toàn bộ tinh thần bị kéo căng thành một sợi dây, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, hơi thở cũng không dám mạnh...
May thay, giấc mộng đã tỉnh.
Chậm rãi thở ra một hơi trọc khí.
Tô Hàn lại nhìn về phía thiếu niên tóc đen trước mặt.
Rồi...
"Cái này...?"
Tô Hàn lại một lần nữa sững sờ.
Giang Hiểu đã ở trong quỷ ốc này hơn ba tiếng đồng hồ.
Ngoài khóe miệng vốn nhếch lên nay đã chậm rãi dịu xuống, trên mặt hoàn toàn không tìm thấy một chút sợ hãi nào.