Tên này...
Có phải kẻ điên không nhỉ?
"Nói ra thì, mấy bạn trẻ này là...?"
Giang Hiểu liếc nhìn cô gái xinh xắn kia.
Phương Bình lập tức đứng chắn trước mặt cô, ánh mắt mang chút đe doạ, nói, "Chúng tôi là học sinh trường Trung học số Ba gần đây, cha tôi là phó cục trưởng cục cảnh sát."
"Ồ~"
Giang Hiểu gật đầu ra chiều suy nghĩ, "Rồi sao?"
"Được rồi! Đừng phí thời gian nữa, để tôi nói."
Cô gái kia bỗng gạt tay Phương Bình ra, nói, "Tôi tên Ái Vũ, anh trai tôi mất tích trong toà bách hoá này một tháng trước, sau đó liền bùng phát sự kiện linh dị. Tôi vốn tưởng anh ấy đã chết, nhưng vừa nãy anh ấy lại gửi cho tôi một tin nhắn."
Nói đoạn, Ái Vũ lấy điện thoại ra.
Trên đó là một tin nhắn từ "anh trai" —
Ái Vũ, em vẫn chưa tìm thấy anh à? Anh trốn trong con gấu bông Teddy đó.
"Đây là...?"