Chương 155: Ám Lưu Cuồn Cuộn
Một đêm trôi qua.
Cuộc tập kích bất ngờ của Thiên Cơ Cung khiến phần lớn đệ tử bốn viện trở tay không kịp, chỉ có Giang Hiểu cùng thiếu niên áo xám Thôi Tranh bên Tây Viện là phản ứng kịp thời.
Sau vài câu dặn dò đơn giản, một vị Thất Trọng Ngự Linh Sư khác của Trung Viện dẫn mọi người tới Trung Viện.
Trung Viện Thiên Cơ Cung toạ lạc bên một ngọn núi cao, cạnh đó là sông Vị chảy chầm chậm về hướng đông, kiến trúc hùng vĩ, quy mô đất đai rộng lớn có thể sánh với tổng diện tích của cả bốn phân viện cộng lại.
Dưới chân núi, một cổng sơn môn bằng đá hán bạch ngọc sừng sững hiện ra trước mắt mọi người.
Kiến trúc kiểu chữ "sơn" chính tông, chạm khắc tinh xảo, những hoa văn màu sắc trải qua bao mưa gió vẫn chưa hề phai nhạt.
Ba chữ vàng lớn "Thiên Cơ Cung" theo lối hành thư phóng khoáng, toát lên khí chất thần bí phi phàm,
Sau cổng sơn môn là con đường núi dài hun hút, tựa như có thể thẳng tới tận mây xanh, hai bên chẳng thiếu những đại điện nguy nga lộng lẫy, tựa như tông môn Đạo gia, cổ kính thần bí.
Ngay cả Giang Hiểu lúc này cũng không khỏi cảm nhận được một luồng khí thế trầm hùng ập tới.