"Tên này dựa vào đâu mà ngông thế?"
Nhất thời, đám người xung quanh đều bị vẻ ngoài của Giang Hiểu làm cho sững sờ.
Đây chính là Trung Viện Thiên Cơ Cung!
Là thánh địa mà biết bao Ngự Linh Sư mơ ước cả đời!
Vậy mà trong mắt cậu ta lại chẳng đáng là bao?
"Giang Hiểu, chuyện này, ta không muốn có lần sau!"
Nói xong, Nhậm Mặc phất tay áo, quay người rời đi.
Đúng lúc này.
"Ngươi chính là Giang Hiểu đó à?"
Giữa đám đông, bỗng vang lên một giọng nói sang sảng,
Cùng với tiếng nói ấy, một đại hán lưng hùm vai gấu, râu quai nón rậm rạp bước ra.
"Ha ha ha ha! Ta là Sở Cuồng Ca của Đông Viện, sớm đã nghe danh sự tích truyền kỳ của huynh. Hôm nay gặp mặt, quả nhiên Giang huynh khác thường thật!"
Sở Cuồng Ca cười sảng khoái, dáng vẻ tự nhiên như đã quen biết từ lâu.
Giang Hiểu thần sắc ngơ ngác.
Tên này...
Là học sinh sao?
"Sở Cuồng Ca?"
Lý Tể Đạo hơi nhíu mày, rồi lại giãn ra, "Sở Cuồng Ca tính tình hào sảng, chắc chỉ là muốn làm quen với Giang Hiểu thôi..."
Đối với Sở Cuồng Ca đang nổi như cồn, Giang Hiểu lại chẳng có ý định kết giao gì, chỉ ậm ừ qua loa vài câu.