Người phụ nữ trung niên cũng không nói thêm gì nữa.
Bà tự nhiên nhìn ra được tâm tư của đối phương.
"Mẹ, lúc sinh thời tâm nguyện duy nhất của mẹ là mong con có thể xuất đầu lộ diện."
Hồi lâu sau, thiếu niên áo xám hướng về nấm mộ cô quạnh, giọng khô khốc cất lời, "Nhưng, xuất đầu lộ diện vẫn chưa đủ. Con sợ mẹ ở dưới đất không nhìn thấy con bây giờ ra sao, sắp tới con sẽ đứng lên đỉnh cao nhất của Thiên Cơ Cung, trở thành người duy nhất được vạn người ngưỡng vọng!"
......
Thiên Cơ Cung, Đông Viện.
Xoạt!
Một luồng linh mang nồng đậm lóe qua.
Tiếp đó, một đại hán thân hình cường tráng bỗng đạp mạnh một chân xuống đất, làm nứt toác cả mặt đất.
"Yếu quá! Yếu quá! Ta nói các ngươi mà chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh thôi thì Đại Tỷ Thí Bốn Viện sắp tới khó mà đi xa được."
Đại hán toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, như thể được đúc bằng bê tông cốt thép, ánh lên vẻ sáng như thép, nhất là gương mặt thô ráp phủ đầy râu quai nón, tướng mạo trông khá dữ dằn.
Trước mặt hắn, bốn đồng đội còn lại đều lộ vẻ bất lực, "Đội trưởng, anh đúng là biến thái mà, đúng không? Em nghiêm túc nghi ngờ linh lực trong người một mình anh còn nhiều hơn cả bốn đứa em cộng lại."