Điện thoại cúp máy.
Triệu Thần đứng đơ như tượng đất, gương mặt lúc này hoàn toàn mờ mịt.
Hắn ngẩn ngơ xoay đầu nhìn xác nữ thư ký dưới đất.
Chuyện gì thế này?
"Đm! Đm! Đm!"
Triệu Thần dùng cơn giận dữ để che đậy sự nhát gan trong lòng, điên cuồng giẫm đạp lên xác nữ thư ký dưới đất, chẳng khác nào một tên sát nhân biến thái.
"Kệ mẹ mày là quỷ gì, chỉ cần dám xuất hiện trước mặt ông đây, cứ một phát súng cho mày ngã gục!"
Triệu Thần bỗng cảm thấy trong bóng tối xung quanh ẩn giấu vô số cặp mắt đang dõi theo mình.
Một cảm giác kỳ dị khó tả đang lặng lẽ lan tràn.
Không dám nán lại thêm, Triệu Thần vội vàng chạy về phía thang máy.
Chân trước hắn vừa rời đi, phòng phía sau bỗng vang lên một tiếng bước chân.
"Không... không thể nào..."
Trong công ty tối tăm, Triệu Thần bị tiếng bước chân đột ngột đó khiến tim đập thình thịch.
"Chẳng lẽ con ranh chết tiệt đó lại sống lại rồi?"