Tiếng động chói tai từ cánh cửa đỏ khiến Chu Đông cùng mọi người biến sắc kinh hoàng.
Mọi người quay người lại, liền kinh hãi phát hiện trong phòng không biết từ khi nào đã đứng sừng sững bốn bóng hình.
Một trong số đó là một nam tử trưởng thành khoác áo khoác màu vàng nhạt, chừng ba mươi tuổi, dáng vẻ gầy gò.
Người khác là một trung niên nhân khoác áo choàng xám, chừng bốn mươi tuổi.
Bỗng nhiên, ánh mắt mọi người khựng lại.
Đập vào tầm mắt là một thiếu nữ tuyệt sắc khoác áo đỏ như lửa, gương mặt xinh đẹp tinh xảo, làn da tựa như ngọc trắng đông sương, đôi mắt như nước thu chứa vài phần thanh lãnh, tựa như ẩn chứa cả cảnh sắc Quảng Hàn tiên cung.
Dưới ánh nến chiếu rọi, dung nhan trong suốt như ngọc, như trăng non tỏa quầng sáng, đẹp diễm lệ khôn tả, tựa như tiên tử bước ra từ trong tranh vẽ.
"Cái này....."
Chu Đông nhất thời không kìm được nuốt nước bọt.
Dù ở Bắc Viện Thiên Cơ Cung rộng lớn, cậu cũng chưa từng thấy nữ tử nào xinh đẹp đến vậy.
Nhưng khoảnh khắc sau, đồng tử Chu Đông bỗng co rúm lại.