Giang Hiểu bỗng lên tiếng.
"Ngươi?" Thương Nguyên Quỷ liếc xéo Giang Hiểu, cân nhắc một hồi, nói, "Bắc Minh Quỷ ngươi tạm coi như có tư cách cùng bản tọa sát cánh chiến đấu."
Giang Hiểu bị câu này chọc cười, cũng lười tranh cãi thêm gì, kết bạn với nó rồi lập một đội.
"Ơ? Bắc Minh Quỷ sao nhân vật của ngươi lại có viền khung vậy?" Thương Nguyên Quỷ bỗng ngạc nhiên hỏi.
Giang Hiểu cười nói, "Đây là bậc xếp hạng."
"Bậc xếp hạng gì?" Thương Nguyên Quỷ nhìn trang tải trơ trụi của mình, thế nào cũng thấy không ổn.
Giang Hiểu giảng giải một hồi về đồng, bạc, Thương Nguyên Quỷ trầm ngâm một chút, tự tin nói, "Không quá ba ngày, bản tọa nhất định sẽ đăng đỉnh khu vực này!"
"Ồ, có khí phách đấy!" Giang Hiểu giơ ngón cái lên.
Thương Nguyên Quỷ phất tay áo, ngạo nghễ nói, "Bản tọa Thương Nguyên Tử cả đời chưa từng thua kém ai!"
Giang Hiểu lười nhìn vẻ vênh váo của tên này, rõ ràng mới đây suýt bị Ngự Linh Sư Thiên Cơ Cung bắt sống, ấy vậy mà ngày thường vẫn cứ thích ra vẻ.
Vào game, phần đầu còn ổn.
Kỹ thuật chơi game của Giang Hiểu gánh Thương Nguyên Quỷ quả là dư sức, trong lúc đó dù miệng Thương Nguyên Quỷ không nói gì, nhưng trong lòng vẫn công nhận thực lực của Giang Hiểu.