Về đến lều trại, Tô đại nhân đang ngồi thiền thổ nạp.
Trên đỉnh đầu ông, một chiếc chuông đồng to cỡ nắm tay chầm chậm xoay chuyển, tỏa ra ánh vàng rực rỡ.
Linh khí trắng ngà tựa như rồng bơi lượn quanh chiếc chuông đồng, cuộn trào như thủy triều.
Một cảnh tượng vô cùng kỳ dị.
Thế giới này tràn ngập lượng lớn linh khí, người thường dù chỉ ăn cơm ngủ nghỉ bình thường, thực lực cũng có thể tăng trưởng chậm rãi.
Nếu vận dụng phương pháp hô hấp đặc biệt, hiệu suất lại càng cao hơn.
"Về rồi à?"
Tô đại nhân từ từ mở mắt.
Giang Hiểu ngồi xuống bên cạnh ông, nói, "Vâng, hôm nay giết được một con Điếu Tử Quỷ."
Nói xong, cậu lấy ra một chai sương lộ du hồn, ngồi xếp bằng, bắt đầu theo phương pháp hô hấp thổ nạp Thiên Cơ Cung dạy, khôi phục lại chút linh lực ít ỏi còn sót trong người.
Con dao găm đen kịt yêu dị lơ lửng xoay quanh vùng bụng cậu, tỏa ra ánh sáng mờ nhạt.
Linh khí đậm đặc trong sương lộ du hồn tựa như cát chảy, từ từ chảy vào bản mệnh linh khí.