Vút!
Đúng lúc Giang Hiểu sắp thành công, người đàn ông tóc trắng bỗng biến mất khỏi trước mặt cậu.
"Cái quái gì vậy?"
Giang Hiểu sững người.
Trong nháy mắt, một người sống sờ sờ như vậy lại cứng là biến mất?
Đây là thủ đoạn gì?
Những người khác cũng đứng ngây như phỗng.
Trong góc nhìn của họ, người đàn ông tóc trắng cứ như vận dụng 【Di Hình Hoán Ảnh】 vậy, đột ngột dịch chuyển từ bên cạnh Giang Hiểu đến khoảng đất trống bên cạnh.
Nhưng 【Di Hình Hoán Ảnh】 cần có mục tiêu vật thể nhất định mới được.
Chiêu này của người đàn ông tóc trắng lại giống kiểu dịch chuyển tức thời trong game hơn.
"Haiz." Giang Hiểu thở dài, nói, "Tiếc thật, không kịp xem mặt mũi tên này ra sao."
Phía trước, đôi mắt tĩnh lặng của người đàn ông tóc trắng nhìn chằm chằm Giang Hiểu, không lên tiếng.
Hồi lâu sau, ông xoay người rời đi, biến mất khỏi nơi đó.
"Tô đại nhân! Tô đại nhân!"
Khương Vũ vội đuổi theo.
Nữ giảng viên tóc ngắn kia cũng nhanh chân đuổi theo.