Cơ Vãn Ca đứng sừng sững tại chỗ, hồi lâu không có động tác gì.
Đúng lúc này, Khương Vũ chẳng biết từ đâu bước tới, "Bạn Cơ, sao lại đứng một mình ở đây thế?"
Thiếu nữ áo đỏ không lên tiếng, gương mặt xinh đẹp phủ đầy sương giá.
"Haiz......"
Khương Vũ thở dài.
Không còn cách nào khác, học sinh này vốn là như vậy.
Ngoài thỉnh thoảng chủ động tìm Giang Hiểu nói vài câu ra, với những người khác, cô hoàn toàn là một khối băng cứng, dù ánh nắng có gay gắt đến đâu cũng không thể làm tan chảy.
"Chẳng lẽ Ác Mộng Quỷ năm đó đã để lại di chứng gì?"
Khương Vũ thầm nghĩ, "Vừa hay Tô đại nhân gần đây đã về, sao không mời ông ấy đến xem giúp nhỉ?"
Nghĩ vậy, Khương Vũ thấy rất khả thi, lập tức chẳng do dự, xoay người rời đi.
.......
Giữa trưa.
Lúc mọi người đang ăn cơm, Cơ Vãn Ca cùng một người đàn ông tóc trắng sánh vai đi dạo dưới bóng cây.