"Khoan! Ta có một lời, mong chư vị lắng nghe!"
Kèm theo câu nói khiến người ta chẳng hiểu đầu đuôi ấy, mọi người lập tức nhìn về phía Giang Hiểu.
Sát khí trong mắt người đàn ông tóc dài cũng tan biến.
Cả người anh ta nhất thời đứng sững tại chỗ, không biết nên làm sao.
"Tên này......"
Người phụ nữ mặc sườn xám âm thầm nghiến răng.
Từ đầu đến cuối, Giang Hiểu luôn thể hiện khác hẳn những người khác.
Thậm chí trong hơn trăm năm mình tồn tại, cô ta chưa từng gặp qua loại con người kỳ lạ như vậy.
Trước ánh mắt mọi người, Giang Hiểu lên tiếng, "Tôi thấy luật chơi này phải sửa lại."
"Sửa?"
Người phụ nữ mặc sườn xám sững sờ.
"Hả?"
Đám Ngô Địch cũng đều mù mờ chẳng hiểu.
"Đúng vậy, rõ ràng câu chuyện vị nhân huynh này vừa kể chẳng khiến ai giận dữ cả, còn kém xa câu chuyện của gã béo lúc trước."
Giang Hiểu bỗng bổ sung thêm một câu, "Nhưng lúc gã béo kể, thực ra trong lòng tôi cũng chẳng gợn sóng gì, thậm chí còn hơi buồn cười."
Nghe vậy, mọi người không nhịn được liếc nhìn Ngô Địch.
Lúc này đối phương chẳng biết tâm trạng ra sao, cả gương mặt đen sì đáng sợ.