Giang Hiểu bên cạnh quay đầu nhìn lại, ánh mắt khó hiểu.
Bác tài trên ghế lái phía trước cũng bất mãn mắng một câu, "Làm loạn cái gì?"
"Sao thế?" Giang Hiểu lên tiếng hỏi.
Trán Tiết Kỳ rịn ra mấy giọt mồ hôi lạnh, "Đm vừa nãy tôi thấy một chiếc xe buýt tuyến 444 khác?"
"Ồ?" Giang Hiểu ngạc nhiên.
Tiết Kỳ nghiến răng, nói, "Không được, lát nữa đến trạm kế tiếp là tôi xuống xe ngay, rồi trực tiếp phá hủy luôn chiếc xe này! Xem thứ yêu ma quỷ quái nào dám giở trò trước mặt ông đây!"
Nghe vậy, khóe miệng Giang Hiểu khẽ nhếch lên, không nói gì.
Có thể thấy, lòng dạ đối phương lúc này đã rối loạn cả lên.
Còn về bản thân mình?
Giang Hiểu nhìn bầu không khí u ám ngột ngạt xung quanh, rồi ngáp một cái, từ từ nhắm mắt lại.
Có chút buồn ngủ rồi...
Thời gian dần trôi qua.
Tiết Kỳ luôn dán chặt mắt vào khung cảnh ngoài cửa sổ.
May mắn thay, vẫn còn ở trong Thiên Võng Trấn, không chạy ra vùng hoang dã nào cả.