Rời khỏi sân trường, hai anh em Giang Thiền và Giang Hiểu đi bộ một đoạn đường khá dài.
Đợi đến khi Giang Hiểu hoàn toàn thoát khỏi cảm giác bất an trước đó, cậu mới phát hiện thiếu nữ vẫn đang nắm tay mình.
Giang Hiểu liếc nhìn gương mặt nhỏ nhắn vẫn còn hờn dỗi của thiếu nữ, rồi lén véo véo bàn tay trắng mềm của đối phương, còn dùng ngón tay lén cù vào lòng bàn tay cô.
"Anh!"
Gương mặt nhỏ Giang Thiền lập tức ửng đỏ, hờn giận liếc Giang Hiểu một cái.
"Hì hì." Giang Hiểu cười hai tiếng, chủ động rút tay phải ra, xoa xoa đầu đối phương, "Được rồi, sao cứ cảm giác em còn tức hơn cả anh vậy nhỉ?"
Giang Thiền hờn dỗi nói, "Thầy Khương quá đáng quá đi! Hôm nay rõ ràng ông ấy cố tình muốn đối phó anh!"
Giang Hiểu nói, "Kệ ông ấy đi, không sao đâu."
"Không sao? Anh! Bọn họ căn bản chẳng hiểu gì cả, anh tuy chỉ có ba lỗ kỹ năng, nhưng trong mắt em, anh còn lợi hại hơn bất kỳ ai trong bọn họ nhiều!"
Giang Thiền thần sắc kích động nói, "Hôm đó rõ ràng chính anh đã giải quyết con Bạch Vụ Quỷ ấy, lúc đó anh còn chưa phải Nhất Trọng Ngự Linh Sư nữa cơ! Nếu bọn họ biết chuyện này, tuyệt đối sẽ không đối xử với anh như vậy đâu!"