Cuối cùng cũng hỏi đến điểm mấu chốt.
Trong khoảnh khắc, mọi người lại nâng cao tinh thần.
"Cô ấy lại có thể một mình chém giết Bạch Vụ Quỷ ngay trước khi vào trường, quả thực lợi hại."
Bất kể là những chàng trai đang say mê Giang Thiền hay những cô gái ngấm ngầm ghen tị, lúc này đều không thể không thán phục chiến tích của đối phương.
"Vì... vì là anh..."
Giang Thiền chưa nói dứt câu, bàn tay nhỏ đã bị Giang Hiểu giật một cái, "Tiểu Thiền, em quên mất lời anh dặn trước đó rồi à?"
Nghe vậy, Giang Thiền hơi chu miệng, thần sắc bất mãn, cáu kỉnh nói, "Chẳng qua chỉ là một con Bạch Vụ Quỷ thôi mà? Hỏi nhiều làm gì chứ? Em không muốn trả lời nữa."
Nói đoạn, cô hờn dỗi ngồi phịch xuống.
Trên bục giảng, sắc mặt Khương Vũ tái xanh, khó chịu chẳng khác nào vừa nuốt phải một con ruồi sống.
Mọi người cũng đều á khẩu.
Sao lại nói "chẳng qua chỉ là một con Bạch Vụ Quỷ" chứ?
Thấy tâm trạng Giang Thiền lúc này không mấy tốt, Khương Vũ không ép thêm nữa.
Ông khẽ hắng giọng, lảng tránh chủ đề này, nói, "Các trò xem, trong lòng Giang Thiền, sau khi chiến thắng nỗi sợ hãi của chính mình, Bạch Vụ Quỷ căn bản chẳng là gì cả, sau này các trò cũng phải tiếp tục học hỏi thêm từ em ấy mới được."