Chậm rãi bước đến nhà bếp, nhưng khung cảnh tiếp theo lại khiến Giang Hiểu một lần nữa ngơ ngác.
"Biến mất rồi?"
Giang Hiểu có phần sững sờ.
Nhà bếp trống rỗng, lạnh lẽo tĩnh mịch.
Chỉ có tiếng thở của một mình cậu.
"Giang Thiền" vô cớ bước vào đây lúc nãy giờ cũng đã biến mất không dấu vết.
"Cái thứ lúc nãy quả nhiên không phải Tiểu Thiền..."
Giang Hiểu giờ đây mới hiểu ra, vì sao căn phòng này chỉ cần năm trăm tiền thuê một tháng.
"Hóa ra là có ma quấy phá!"
Giang Hiểu khẽ nheo mắt, trên mặt lại chẳng có mấy vẻ sợ hãi.
Lúc này dưới ánh sáng trắng chiếu rọi, cái bóng dưới chân cậu như bị vặn vẹo, dần dần biến hóa theo một hướng khác...
Ngày hôm sau.
Hai anh em Giang Hiểu ăn sáng xong trên đường, liền đến Thiên Cơ Cung.
Vì chuyện tối qua, cậu đã bóng gió nhắc nhở Giang Thiền.
Thiếu nữ vốn nhát gan, Giang Hiểu cũng không tiện nói thẳng rằng căn nhà đó có ma quấy phá, sợ ảnh hưởng đến việc tu luyện thường ngày của cô.
Bản thân Giang Hiểu lại chẳng sợ ma.
Trong mắt cậu, khác biệt giữa ma và dã thú không lớn lắm, điểm khác biệt duy nhất chỉ là thủ đoạn hại người của quỷ quái có phần quái dị hơn mà thôi.