Lão Vương không lấy đâu ra được viên Hồn Châu Điếu Tử Quỷ quý giá như vậy, đành chuyển hướng.
Trần Yến cũng vội lên tiếng, "Đúng vậy, đúng đấy! Tiểu Thiền em suy nghĩ kỹ đi, với tư chất của em, cho dù vào lớp A của ta chắc chắn cũng thuộc nhóm xuất sắc nhất, đến lúc đó các loại xếp hạng, phần thưởng chẳng phải cũng để dành cho em sao?"
"Hai đồ chó chết các người!" Cảnh này khiến Khương Vũ tức đến phát điên, "Viên Hồn Châu Điếu Tử Quỷ của bà nội các người, lớp A của các người có bán hết gia sản cũng chẳng mua nổi, chỉ giỏi vẽ bánh bằng mồm!"
Bản thân liều cả mạng, thổ huyết mới lấy ra được một viên Hồn Châu Điếu Tử Quỷ, kết quả cái đám này còn dám bới lông tìm vết!
"Tiền bối Khương... con hỏi tiền bối một câu được không ạ?"
Bỗng nhiên, Giang Thiền chủ động lên tiếng hỏi.
"Hỏi hỏi hỏi." Khương Vũ không dám chậm trễ, vội đáp lại.
Giang Thiền bỗng kéo tay trái Giang Hiểu, cất giọng trong trẻo nói, "Tiền bối Khương, con muốn cùng lớp với anh trai con, tiền bối có thể làm được không ạ?"
Xoẹt!
Gần như trong khoảnh khắc, gương mặt Khương Vũ lập tức sa sầm xuống.