Giang Hiểu lạnh lùng nói, "Giờ, đến lượt anh rồi!"
Nói đoạn, cậu hít sâu một hơi, trong mắt lóe qua một tia sắc bén.
Khoảnh khắc sau, Giang Thiền kinh hãi phát hiện làn sương trắng quanh mình chẳng những không giảm bớt, mà ngược lại còn đặc quánh hơn!
"Chuyện gì vậy? Chẳng lẽ lại xuất hiện thêm một con Bạch Vụ Quỷ nữa sao?"
Giang Thiền sợ hãi ôm chặt lấy tay trái Giang Hiểu.
Cùng lúc đó.
Ở một nơi mà hai anh em Giang Thiền không thể nhìn thấy, người đàn ông áo bào xanh cũng lộ vẻ mặt kinh ngạc.
Chẳng mấy chốc, người đàn ông áo bào xanh liên lạc với người béo, giận dữ nói, "Nói cho ta biết, sao người của bộ phận chấp hành lại thả những hai con Bạch Vụ Quỷ ra ngoài?!!!"
Giọng điệu vô cùng nghiêm khắc.
Người béo trong phòng quan sát mơ hồ chẳng hiểu gì, "Chuyện này... lạ thật, tôi không hề phát hiện con Bạch Vụ Quỷ thứ hai nào cả."
"Vậy ông giải thích thế nào về môi trường sương mù này?!"
Người đàn ông áo bào xanh nổi trận lôi đình, ngay sau đó trực tiếp cúp máy, chuẩn bị tự mình ra tay.
Tình thế nguy cấp trước mắt, bản thân ông không thể tiếp tục ngồi yên nhìn được nữa.
.......
Giữa màn sương mù mịt.
Hai lớp sương trắng hoàn toàn hòa quyện vào nhau, trở nên đặc quánh hơn, tựa như dòng sữa lỏng, tầm nhìn bình thường không còn cách nào nhìn thấy bất kỳ cảnh vật gì nữa.