"Ngẩng mặt cười vang bước ra cửa, bọn ta nào phải phường Chương Hải."
Cảnh tượng này khiến Chương Hải tức đến đỏ cả mắt.
Những bạn học khác cũng đều thầm than trong lòng,
"Trước giờ sao không nhận ra, cái tên Giang Hiểu này lại ngầu đến thế?"
"Nếu tớ là học sinh đặc cách của Thiên Cơ Cung, tớ còn ngầu hơn cậu ta! Tớ mà ngầu thì ngầu nứt trời luôn!"
"Xì, nói vậy ai chẳng nói được?"
......
"Tiểu Thiền, anh đến chào tạm biệt em đây! Sau này nếu nhớ anh, nhớ gọi video cho anh nhé......"
Vừa về đến nhà, Giang Hiểu còn chưa nói hết câu, đã đột nhiên cứng đờ tại chỗ.
Chỉ thấy phòng khách chất đầy túi lớn túi nhỏ, như thể cảnh tượng chuẩn bị chuyển nhà.
Giang Thiền nhìn Giang Hiểu như nhìn một thằng ngốc, đá chiếc ba lô dưới chân về phía Giang Hiểu, "Đây là đồ của anh."
"Chuyện này là sao vậy?" Giang Hiểu mù mờ chẳng hiểu gì.
Giang Thiền cười khinh khỉnh, "Anh, anh không lẽ nghĩ rằng với tư chất của cô nương đây thì không vào được Thiên Cơ Cung à?"
"Nhưng em chẳng phải mới học lớp Chín thôi sao?" Giang Hiểu ngơ ngác.
Giang Thiền lấy ra một miếng cầu vai, trên đó thêu hình một ngọn núi lớn mây mù giăng phủ, đồng thời nói từng chữ từng chữ, "Học. Sinh. Đặc. Cách."