Đón lấy hàng loạt ánh mắt, Giang Hiểu chậm rãi bước lên.
Trùng hợp thay, cậu trai tóc mái lệch tên Chương Hải vừa mới bước xuống.
"Ơ kìa, Giang Hiểu à?"
Chương Hải vừa giác ngộ được một món Linh Khí cực phẩm, bảy lỗ kỹ năng, oai phong không kể xiết.
Cậu ta vênh váo nói, "Cố mà chơi cho tốt vào, Thần Quỷ Liên Minh chơi tệ thì không sao, chứ đời thực mà cũng tệ như vậy thì thôi rồi."
Thần Quỷ Liên Minh là tựa game quốc dân.
Gia cảnh Giang Hiểu bình thường, nhân vật thường dùng chỉ có ba kỹ năng, hay bị người ta đánh cho tơi tả, chỉ ở bậc Bạch Ngân.
Chương Hải thì khác hẳn, nhân vật của cậu ta có tận bảy kỹ năng, nhờ ưu thế nạp tiền mà leo lên tới Bạch Kim, thường xuyên lấy đó để tán gái.
"Thần Quỷ Liên Minh?"
Giang Hiểu ngẫm nghĩ một chút, nhe hàm răng trắng bóng, cười nói, "Ba kỹ năng vẫn hành cậu như thường!"
Nói đùa!
Chủ nhân nguyên gốc của thân xác này tuy chẳng ra gì, nhưng cậu, Giang Hiểu đây, chính là cao thủ MOBA đấy!
Ngày trước chơi Liên Minh Huyền Thoại, Giang Hiểu từng là "Vua Đường Phố" nổi tiếng, suýt chút nữa đã bước chân vào con đường chuyên nghiệp.
Đáng tiếc sau đó bố mẹ cậu cầm cây phất trần lông gà xuất hiện.
Chương Hải cũng chẳng nổi giận, cười khẩy hai tiếng, "Cái loại chỉ giỏi mồm miệng."
Giang Hiểu chẳng buồn để ý đến gã tiểu nhân đắc chí này, bước tới trước bục giảng.
Nhìn viên Linh Thạch màu trắng sữa tròn như quả trứng, trong lòng Giang Hiểu bỗng khẽ động.
Không hiểu vì sao, trong lòng cậu dấy lên một cảm giác kỳ quái khó tả, cứ như thể vừa nhìn thấy một đống thứ dơ bẩn ghê tởm nào đó.
"Chuyện gì thế này?"
Giang Hiểu có chút kỳ lạ, không hiểu vì sao mình lại có cảm giác chống đối như vậy.
"Kệ đi, liều một phen, làm tới!"
Ghê thì ghê vậy, Giang Hiểu cố nén cảm giác khác lạ, nắm chặt viên Linh Thạch trong tay.
Khoảnh khắc ấy, không một ai để ý rằng cái bóng dưới chân Giang Hiểu bỗng dấy lên một gợn sóng quái dị......
Xoẹt!
Một luồng bạch quang chói lòa bừng sáng.
Giang Hiểu kích động không thôi, lập tức trợn to hai mắt.
Chỉ thấy một bóng hình dao găm đen tuyền hiện ra từ trong cơ thể cậu.
"Dao găm!"
Giang Hiểu vô cùng phấn khích, món này còn hữu dụng hơn nhiều so với mấy thứ Linh Khí kiểu đá, kéo kia.
Kết cấu thuôn dài thuần khiết mang tỷ lệ hoàn hảo, lưỡi dao sắc bén, tựa hồ có thể xé toạc cả không khí. Những đường vân bí ẩn trên thân dao phối cùng ánh đen mờ nhạt, trông vô cùng yêu dị.
Chỉ nhìn hình dáng thôi cũng đủ biết đây tuyệt đối là một hung khí tuyệt thế!
Thế nhưng Giang Hiểu chưa kịp vui mừng bao lâu, khoảnh khắc sau giọng nói lãnh đạm của Trần Phàm đã vang lên,
"Linh Khí phàm phẩm, ba lỗ kỹ năng."
Xoẹt!
Bỗng chốc, Giang Hiểu sững người tại chỗ.
Mình... nghe nhầm rồi sao?
"Ha ha ha ha ha ha!! Ba lỗ kỹ năng, cái đứa đội sổ lớp Cao Một Ba nhà ta ra rồi kìa!"
Bên dưới, nhóm nhỏ do Chương Hải cầm đầu lập tức bùng lên tràng cười chói tai.
Cậu béo kinh ngạc thốt lên, "Giang Hiểu, sao cậu lại giác ngộ một Bản Mệnh Linh Khí rác rưởi thế này chứ?"
Ba lỗ kỹ năng, điều này về cơ bản đã định hình tương lai của Giang Hiểu.
Người khác có năm, sáu kỹ năng, một kỹ năng khống chế, một kỹ năng bộc phát, một kỹ năng bảo mệnh, cộng thêm còn có thể sắp xếp thêm vài kỹ năng hồi máu, sát thương diện rộng đủ loại.
Cậu có ba kỹ năng thì làm được gì chứ?
Thực tế đâu phải trò chơi, làm gì có cái gọi là cân bằng.
Kỹ năng càng nhiều, thì càng mạnh!
Ánh mắt Trần Phàm không dừng lại trên người Giang Hiểu quá lâu, chẳng mấy chốc đã dời đi, "Người tiếp theo."
Giang Hiểu đứng ngẩn ra một bên, mất hồn mất vía.
Lúc trước cậu còn hào hứng phơi phới, nghĩ rằng mình sẽ giác ngộ được một món Linh Khí cực phẩm, sở hữu một tương lai rực rỡ.
Kết quả trong chớp mắt, số phận lại đùa với cậu một vố lớn đến vậy.
"Linh Khí cực phẩm, sáu lỗ kỹ năng."
Giọng Trần Phàm lại vang lên lần nữa, tiếp đó một nữ sinh mừng rỡ nắm chặt nắm tay nhỏ bé, nét mặt vui sướng của cô nàng tương phản rõ rệt với Giang Hiểu.
"Cái đứa xui xẻo đó, cũng phế như trong game vậy thôi."
Chương Hải cười khẩy nói, thái độ ngạo mạn.