Triệu Man nổi giận đùng đùng, trơ mắt nhìn lão già lại lần nữa lao tới, toàn lực bùng phát, một chưởng vỗ ra, đánh khiến lão già phát ra tiếng rên đau đớn, nửa thân thể tựa như bị hàn băng đóng cứng.
Sau đó Triệu Man tóm chặt lão già, lại lần nữa mãnh liệt quăng xuống đất, bùng một tiếng, lại giẫm lên thân thể lão già, khí tức trên người gào rú, con ngươi lạnh lẽo, lại nhìn cũng chẳng buồn nhìn lão già, mà đưa một đôi mắt lạnh lẽo quét về phía Trần Huyền, lộ nụ cười lạnh.
"Thứ không biết sống chết, còn dám xuất hiện!"
"Thật tưởng bản tọa cũng có thể sánh với loại nhân vật Vân Đao, Thương Nhĩ sao?"
Y trừng mắt nhìn Trần Huyền, khóe miệng lộ độ cong tàn nhẫn, nói: "Hôm nay thiến một người cũng là thiến, thiến hai người cũng là thiến, tiểu đồ vật, muốn trách thì trách vận khí ngươi không tốt, đâm sầm vào mặt ta, ta thiến luôn ngươi, để mọi người xem thử, người đứng đầu Nhân Bảng bị thiến rồi sẽ ra sao, ha ha ha!"
Y trực tiếp cười lớn điên cuồng.
"Muốn thiến ta?"
Sắc mặt Trần Huyền âm trầm.
Quả thực loại người lộn xộn nào cũng có thể gặp được.
Hắn cũng thật sự mở mang tầm mắt rồi!
Xem ra hắn thật sự cho mặt mũi quá nhiều rồi.
"Ngươi không tin?"
Trong con ngươi Triệu Man lộ ra ánh cười hung tợn, nói: "Ta thừa nhận ngươi có chút bản lĩnh, nhưng cường giả thiên hạ, nhiều như lông trâu, ngươi vẫn còn kém xa lắm!!"
Xoẹt!
Y bàn tay vung ra, hàn khí gào thét, tạo thành đao băng, xông về phía háng lão già.
Lão già lộ vẻ kinh hãi, vội vàng kêu lớn: "Trần Huyền, cứu ta!"
Hách Liên Ngọc càng sợ tới mất sắc mặt.
Thân hình Trần Huyền tựa như dịch chuyển tức thời, mang theo một luồng hỏa quang và khí tức khủng bố, trong khoảnh khắc xuất hiện trước mặt Triệu Man, khí tức cuồn cuộn, vừa lên một quyền giáng thẳng vào mặt y.
Sắc mặt Triệu Man biến đổi, cảm nhận một luồng khí tức khủng bố khó nói nên lời, chưởng vốn vung về phía háng lão già lập tức thu về, mang theo hàn khí lẫm liệt mà khủng bố, tựa như một con băng long khủng bố, bị y mãnh liệt vỗ về phía Trần Huyền.
Ầm!!
Hai nắm đấm hai người lại lần nữa mãnh liệt va chạm, bùng phát sóng động cực kỳ khủng bố.
Mọi năng lượng lại lần nữa trở nên giống như trước, xuyên qua hư không, nhanh chóng biến mất, không hề tổn hại tới một ngọn cỏ cây nào nơi đây.
Nhưng Triệu Man lại lần nữa bay ngược ra ngoài, một cái rơi xuống ngoài mấy trăm mét, cả sắc mặt âm trầm, chăm chú nhìn về phía Trần Huyền.
Chỉ thấy Trần Huyền sắc mặt lạnh lùng, thân hình bất động, đứng sừng sững bên cạnh Cổ Tinh Hà.
Trên người áo quần bay múa, khí thế cuồn cuộn.
"Tốt tốt tốt, thảo nào có thể đánh chết Vân Đao và Thương Nhĩ lão nhân! Quả nhiên có chút bản lĩnh! Loại người như ngươi không giết chết, đối với Bắc Man ta tất sẽ có uy hiếp khó tưởng tượng nổi!"
Giọng Triệu Man lạnh lùng.
Nhưng lời nói vậy, y thế mà xoay người liền đi, nhanh tới cực điểm.
Vù một cái, xông về phía cửa cốc.
Tựa như một tia chớp.
Không ai biết lúc này y chấn kinh tới đâu.
Đây mẹ nó là quái vật!
Chỉ đơn giản hai chiêu, y đã biết bản thân không phải đối thủ Trần Huyền.
Trên đời sao lại có người ly kỳ tới vậy?
Trong lòng y trực tiếp chửi rủa điên cuồng.
"Nói xong lời hung ác rồi định đi sao?"
Giọng nói lạnh lẽo của Trần Huyền phát ra, thân hình trực tiếp cực tốc xông về phía đối phương.
"Đợi ta! Ta phải đích thân đi thiến hắn!"
Lão già lật mình đứng dậy, chẳng để ý quần đã rách nát, giận quát một tiếng, vội vàng đuổi ra ngoài.
"Tinh Hà!"
Hách Liên Ngọc kinh hô một tiếng, nhanh chóng theo sát phía sau.
Cả U Minh Nhai một mảng ồn ào.
Tất cả mọi người đều chấn kinh không thôi.
Nếu nói, ta đang nói nếu.
Trước đó vẫn còn có người nghi ngờ tính chân thực việc Trần Huyền đánh chết hai vị ngoại thánh, vậy thì giờ, trước bao con mắt, tất cả mọi người đều đã thấy rõ ràng.
Tuyệt đối sẽ không còn ai nghi ngờ gì nữa.
Gã Trần Huyền này chính là yêu nghiệt như vậy!
"Tam thúc, thấy Trần Huyền rồi!"
Sài Viễn phát ra tiếng kinh hô, nhìn về phía luồng hỏa quang vừa nhanh chóng rời xa.
"Khó tin nổi, thật sự khó tin nổi!"
Sắc mặt Sài Vân Long biến đổi.
Đây rốt cuộc là kỳ tài gì?
Cho dù đặt vào thời viễn cổ, trên đời cũng chẳng có loại quái vật này chứ?
Lấy nội cảnh giết chết ngoại thánh!
Còn ép một vị ngoại thánh mạnh hơn phải chạy trốn thảm hại?
Rất nhiều người muốn đuổi theo xem thử, nhưng lại sợ chọc giận ngoại thánh, hơn nữa, tốc độ ngoại thánh nhanh tới đâu, khoảng thời gian này e đã chạy xa mấy trăm dặm rồi, tìm cũng chẳng tìm được.
...
Đằng xa.
Triệu Man kinh tâm động phách, tốc độ khủng bố, quả thực đã dốc hết sức bình sinh, nhanh tới mức không thể nhanh hơn, chỉ nghe bên tai gió rít vù vù, chớp mắt đã chạy trốn không biết bao xa.
Nhưng cho dù vậy, y vẫn không dám lơ là, ngược lại trong lòng kinh hãi, cảm nhận từng đợt nguy cơ nồng đậm.
Vì phía sau một luồng khí tức nóng bỏng đáng sợ, thế mà đang nhanh chóng bức tới.
Cho dù y đã phát huy tốc độ bản thân tới cực điểm.
Thế mà vẫn không thể hoàn toàn thoát khỏi đối phương.
Hơn nữa, khắp người khí tức nóng bỏng đáng sợ đó của đối phương, thế mà tựa như khắc tinh của chân nguyên hàn băng trong cơ thể y, khiến chân nguyên hàn băng trong cơ thể y bắt đầu xuất hiện rối loạn.
"Chết tiệt!"
Trong lòng y giận chửi.
Vì sao bên Đại Hạ lại có tồn tại như vậy?
Vút!
Tiếng gió rít sắc bén khủng bố cuối cùng truyền tới từ sau gáy, sức mạnh nóng bỏng cực độ khủng bố, trực tiếp giáng mạnh về phía thân thể y.
Trong ánh mắt Triệu Man lập tức lộ ra sự sợ hãi trước sức mạnh đó.
Y gào lớn một tiếng, thân hình xoay chuyển, bất chấp tất cả ngưng tụ thành từng lớp tường băng dày, phát ra tiếng ầm ầm, nhanh chóng chắn trước người mình.