Cứ điểm Võ Minh.
Trên đường trở về, đầu óc đại trưởng lão Tư Đồ Phương vẫn chưa bình tĩnh nổi chút nào.
Thực sự chuyện vừa rồi quá mức chấn động.
Khiến ông trăm mối tơ vò.
Không phải ông chưa từng xem qua chiến tích Trần Huyền.
Ngược lại, đủ loại chiến tích Trần Huyền, ông gần như đều nắm rõ trong lòng...
Nhưng khoảnh khắc vừa rồi, ông vẫn cảm thấy quá mức ly kỳ.
Ngọc Trần chân nhân, Địa Bảng thứ ba mươi đấy.
Lại thêm kiếm pháp cũng đã nâng cao.
Thực lực ít nhất có thể xếp vào Địa Bảng hai mươi hai tới hai mươi lăm rồi.
Kết quả cứ vậy bị Trần Huyền đóng chết tươi.
Từ đầu tới cuối không một chút phản kháng...
Trầm mặc hồi lâu, đại trưởng lão Tư Đồ Phương từ cổ họng nặn ra nụ cười, nói: "Trần trưởng lão, ngài quả thực như thần tiên vậy!"
"Còn thiếu một chút."
Trần Huyền trực tiếp đáp lại, nói: "Đợi thêm vài ngày nữa, ta chắc sẽ thành thần tiên rồi."
"..."
Tư Đồ Phương nhất thời im bặt.
Nhìn kiểu chuyện trò này.
Không biết tiếp lời sao nữa.
Nhưng ông đột nhiên từ lời nói của Trần Huyền bắt được tin tức càng khiến người chấn kinh hơn.
Chẳng lẽ Trần Huyền sắp đạt tới ngoại thánh?
Có khả năng!
Hắn có thể đánh chết Ngọc Trần chân nhân, chứng tỏ bản thân có lẽ đã đạt tới nội cảnh tầng chín!
Nếu lại kết hợp thêm chút cơ duyên, đột phá ngoại thánh, vậy chẳng phải hoàn toàn có khả năng!
Xuỵt hự!
Thiên Bảng hai mươi tuổi!
Nhất thời bàn tay Tư Đồ Phương run rẩy điên cuồng, gượng cười nói: "Ngài... ngài quả thực lợi hại!"
"Không tính lợi hại, đợi khi nào ta sánh được với Sở minh chủ, mới gọi là thật sự lợi hại."
Trần Huyền đáp lại, nói: "À đúng rồi, khu vực này rốt cuộc chuyện gì vậy? Trước đó tin tức trong minh nói, nơi này chấn ra một di tích thượng cổ, di tích thượng cổ đó ở đâu? Có manh mối gì chưa?"
"Có!"
Tư Đồ Phương lập tức đáp lại, nói: "Di tích thượng cổ đó sau khi bị chấn ra, không biết bao nhiêu người chạy tới điều tra, nhưng trên di tích có cấm chế bao phủ, chỉ có mấy lối vào có thể tiến vào, Võ Minh chúng ta, Lăng Tiêu Phái, Chân Vũ Tông vừa vặn cùng nắm giữ một lối, ngài nếu muốn tới xem, giờ ta có thể dẫn ngài tới xem thử."
"Cũng được, dù sao về cũng chẳng có gì, đi xem thử."
Trần Huyền gật đầu.
"Còn một chuyện nữa."
Tư Đồ Phương nói: "Mấy lối vào đó cách nhau cực kỳ gần, lối vào chúng ta nắm giữ và lối Bắc Man nắm giữ cách nhau chưa tới hai trăm dặm, phía Bắc Man gần đây tụ hội một đám cao thủ lớn, đều do Trường Sinh Giáo dẫn tới, riêng nội cảnh đã có hơn ba mươi vị, đứng đầu còn là Tư Mệnh trưởng lão Trường Sinh Giáo Thác Bạt Hổ, Thác Bạt Hổ đó trên bảng Đại Tông Sư Bắc Man cực kỳ có tiếng, cho dù đặt vào Đại Hạ, cũng có thể lọt vào tốp hai mươi Địa Bảng..."
"Hơn ba mươi vị nội cảnh?"
Trần Huyền lộ vẻ nghi hoặc.
Trùng hợp vậy sao?
"Người đứng đầu có phải trông đặc biệt cao to, đặc biệt cường tráng? Da còn hơi đen, đứng lên tựa như một tòa tháp nhỏ không?"
"Đúng, y chính là Thác Bạt Hổ."
Tư Đồ Phương phản ứng lại, vội vàng hỏi: "Chẳng lẽ lúc các vị tới đã gặp đối phương rồi?"
"Gặp rồi."
Trần Huyền gật đầu.
"Vậy giờ bọn họ?"
Trong lòng Tư Đồ Phương thắt lại.
Sẽ không phải đã giao thủ rồi chứ?
"Giờ ư?"
Trần Huyền suy nghĩ, nhìn về phía đối phương, nói: "Ông có tin trên đời có Diêm Vương Điện không?"
"Hắc... không tin."
Tư Đồ Phương cười gượng nói.
Nếu có Diêm Vương Điện, vậy bao năm qua, chẳng phải sớm bị người ta chen tới vỡ rồi sao?
Hơn nữa cũng chẳng ai tận mắt thấy qua mà.
"Nếu không có Diêm Vương Điện, vậy giờ bọn họ đã tan thành mây khói rồi, nếu có Diêm Vương Điện, vậy bọn họ chắc đang ở Diêm Vương Điện ăn lẩu rồi."
Trần Huyền nói.
Phụt!
Lão già phía sau trực tiếp không nhịn được cười một tiếng.
Gã tiểu tử này...
Nói chuyện quả thực buồn cười.
Trước đây sao không phát hiện hắn hài hước tới vậy nhỉ?
Thật cười muốn chết ông.
Nhưng chớp mắt ông lại nghĩ tới chuyện bản thân sắp bị xanh mặt, lập tức cả sắc mặt lại trở nên âm trầm.
Lão phu vốn đầy sát khí, bị ngươi trêu vậy, ông ngượng biết bao.
"Cái gì?"
Bước chân đại trưởng lão mãnh liệt khựng lại, trợn tròn mắt há hốc mồm, nhìn về phía Trần Huyền, cả người trong khoảnh khắc ngơ ngác.
Đừng nói bọn họ ngơ ngác, ngay cả mấy người Lăng Tiêu Phái cũng người nào cũng ngơ ngác, đầu óc nổ tung.
Trần Huyền đánh chết Ngọc Trần chân nhân đã đủ ly kỳ rồi.
Kết quả ngay cả Thác Bạt Hổ họ cũng đã bị Trần Huyền giải quyết rồi?
Đó là hơn ba mươi vị nội cảnh đấy!
Trời cao! Ngươi biết mình đang nói gì không?
"..."
Trần Huyền khẽ gật đầu, nói: "Hơn ba mươi vị nội cảnh, lúc ta tới vừa vặn gặp bọn họ, tiện tay cho họ một quyền, chết sạch cả rồi, không biết có phải đám người ông nói không."
Nếu không phải, vậy càng tốt, lại kiếm thêm một mẻ khoái ý giá trị nữa.
Nói thật.
Giờ hắn tay ngứa khó chịu, còn muốn tìm cao thủ Thiên Bảng để thử xem.
Tư Đồ Phương, Vân Triệt lại một lần nữa đầu óc ù ù, sóng cuộn cuồn cuộn.
Người nào cũng như biến thành chuột đồng, ngây ngẩn.
Đột nhiên, bọn họ tựa như nghĩ ra một chuyện.
Thảo nào không lâu trước bọn họ cảm nhận mặt đất rung chuyển... phát hiện từ xa truyền tới năng lượng nồng đậm khủng bố, còn tưởng là di tích thượng cổ trong núi lại xảy ra biến cố lần nữa...
Giờ nhìn lại.
Chẳng lẽ... chính là Trần Huyền đang ra tay?
Đây là thần tiên gì vậy?
"Ngài... ngài mời theo ta."
Sắc mặt Tư Đồ Phương trắng bệch, vội vàng lại nói.
Giờ ông đã chẳng dám hỏi gì nữa, kích thích người quá mức rồi.
Ông phải nhanh chóng dẫn Trần Huyền tới lối vào xem thử.
...
Không lâu sau, một đoàn người xuyên qua khu vực sương mù dày đặc.
Tiến vào trước một dãy núi.
Nơi đây quả nhiên chính là lối vào mà Võ Minh, Lăng Tiêu Phái, Chân Vũ Tông cùng phát hiện.
Chỉ là lúc bọn họ tới, đã thấy bên ngoài lối vào, mấy bóng người lén lút, đang lảng vảng nơi đó, thỉnh thoảng lại nhìn vào trong.