Khóe miệng Lâm Viên nhếch lên, lộ ra chút cong mỉa mai.
Y cho rằng biểu tình này rất ngầu.
Không chỉ quá khứ, ngay cả hiện tại cũng vẫn rất ngầu.
Lúc còn sống y là cường giả tà đạo đỉnh phong ngoại thánh.
Nắm giữ thủ đoạn muôn hình muôn vẻ, đủ loại đủ kiểu.
Muốn giết chết một tên nội cảnh, căn bản chẳng đáng nói.
Hơn nữa long châu trên người y vẫn còn đó, lúc nào cũng đang bồi bổ linh hồn y.
Y có nắm chắc tuyệt đối, nhờ vào đủ loại kinh nghiệm kiếp trước và tinh hoa long châu, có thể khiến y nhanh chóng nâng cao...
Dù sao công pháp tà đạo, xưa nay đều nổi danh vì tốc độ nhanh.
Vậy nên giờ, cứ để y ổn định một thời gian trước.
Đợi hồn phách y hoàn toàn thích ứng với nhục thân này, y sẽ có thể âm mưu đối phó Trần Huyền.
"Bất kể ngươi có phải Vô Khuyết Đại Thánh Thể hay không, tóm lại, cả thân bản nguyên ngươi, ta quyết lấy rồi, mấy chục loại bí pháp cấp ngoại thánh đã chuẩn bị sẵn cho ngươi, cho dù ngươi có tà môn tới đâu, thì đã sao?"
Lâm Viên cười nhạo.
Rắc!
Bùng!
Một bức tường bên cạnh đột nhiên nổ tung.
Khí tức nóng bỏng cuồn cuộn, tựa như một con hỏa long hiện lên, sức mạnh kim hoàng nóng bỏng lập tức bao trùm cả gian phòng, khiến sắc mặt Lâm Viên vốn đang cười nhạo sững sờ, mí mắt giật liên hồi.
Một lãnh vực nóng bỏng mạnh mẽ bao phủ xuống.
Tựa như một mảng hỏa giới khủng bố đè lên nơi đây.
Mọi bàn ghế đều hóa thành tro bụi.
Bức tường nổ tung, mái nhà nổ tung.
Mặt đất bị hỏa diệm nóng bỏng bao trùm, trực tiếp lún sâu hơn nửa mét.
Một bóng người khôi ngô cao lớn, lọt vào tầm mắt y.
"Đồ tạp chủng, muốn cả bản nguyên ta phải không? Tới đây, ta xem thử ngươi lấy kiểu gì?"
Giọng Trần Huyền lạnh lùng, chăm chú nhìn đối phương.
Thật sự bị hắn đoán trúng.
Lão không chết đoạt xá trùng sinh!
Còn mẹ nó ở ngay dưới mắt bản thân mình!
Đây thật sự là kỳ ngộ ngàn năm!
"Ngươi!"
Lâm Viên vừa khổ sở chống đỡ áp lực lãnh vực của Trần Huyền, vừa chấn kinh nhìn quanh bốn phía.
Bốn phương tám hướng thế mà đã sớm xuất hiện hết bóng người này tới bóng người khác.
Người nào khí tức cũng mạnh mẽ, áo quần phần phật.
Ánh mắt tựa như tia điện, nhìn về phía y.
Chết tiệt!
Bại lộ rồi!!
Sao có thể vậy?
Bản thân mình lúc ở di tích thái cổ trước đó, còn chưa bại lộ.
Sao dám tới Võ Minh lại bại lộ?
Bản thân mình cũng chưa tiếp xúc với ai mà.
Chẳng lẽ mấy người Sở Thanh Âm, Từ Long trước đó phản bội bản thân mình?
Nhưng bọn họ lẽ ra cũng không biết gốc gác bản thân mình mới đúng...
Rốt cuộc khâu nào xảy ra vấn đề?
Lâm Viên vừa kinh vừa nộ, nhưng vẫn nhanh chóng giả vờ ra dáng vô tội, sắc mặt trắng bệch, hoảng loạn nói: "Trần... Trần trưởng lão, xảy ra chuyện gì vậy?"
"Xảy ra chuyện gì?"
Trần Huyền cười lạnh, "Giả! Ra vẻ tiếp cho cha ngươi xem! Ngươi muốn hút cạn bản nguyên ta, mọi người có mặt đều nghe rõ mồn một, giờ ngươi còn giả vô tội trước mặt cha ngươi, ngươi ngu ngốc lắm phải không?"
"Ngươi!"
Lâm Viên nổi giận đùng đùng.
Bùng!
Trần Huyền chẳng nói nhiều, khí tức bùng nổ, Tiên Thiên Bá Thể, Hồng Hoang Man Kình, Hỗn Nguyên Nhất Khí, Bất Diệt Quyền Ý (lv2) đủ loại buff, trong khoảnh khắc chồng lên một chưởng, tựa như dịch chuyển tức thời, trực tiếp chộp về phía Lâm Viên.
Cả người nhanh tới cực điểm.
Đơn giản khiến người ta hoàn toàn không thể nắm bắt được.
Trong lòng Lâm Viên đại kinh, chẳng kịp để ý linh hồn có tổn thương hay không, mãnh liệt vận dụng sức mạnh long châu trong cơ thể, giơ một bàn tay lên, trực tiếp vỗ về phía Trần Huyền.
Bốp!
Ầm!
Bốn phía bùng phát tiếng nổ khủng bố, sức mạnh chân nguyên mạnh mẽ quét điên cuồng khắp bốn phía, chấn khiến rất nhiều trưởng lão thổ huyết bay ngược.
Lâm Viên cũng ngay tại chỗ thổ huyết, thân hình trực tiếp bay ngược ra ngoài, cánh tay nổ tung, hóa thành bọt máu.
Y lập tức quyết đoán, lóe người liền chạy, nhanh tới cực điểm, một cái đã tới giữa không trung.
Cả sắc mặt âm trầm tới cực điểm.
Nhục thân này vẫn còn quá yếu.
Chịu không nổi uy lực mênh mông của long châu!!
"Trần Huyền, ta nhớ ngươi rồi, sau này ngươi ta còn sẽ gặp lại nhau, không thể phủ nhận, ngươi là một kỳ tài, nhưng, càng là kỳ tài, càng dễ chết sớm, bản vương mong chờ ngươi trưởng thành!"
Trên mặt Lâm Viên lộ nụ cười tàn nhẫn.
Tuy tạm thời chưa hạ được hắn, nhưng y nắm giữ sức mạnh long châu, độn phong, độn thủy, độn hỏa, độn không, có vô số thủ đoạn có thể chạy trốn.
Đối phương muốn giữ y lại, cũng không thể nào!
"Đồ ngu ngốc, ngươi chạy thoát được sao?"
Trần Huyền cười lạnh.
Lâm Viên lại bị tiếng chửi của Trần Huyền chọc cho nổi giận đùng đùng.
Nhưng đột nhiên trong lòng y giật mình, vội vàng né tránh, nhưng đã không kịp.
Một bóng người phía sau gần như xuất hiện tựa như dịch chuyển tức thời, một bạt tát chứa uy lực tuyệt thế, trực tiếp vỗ mạnh vào sau lưng y.
Bùng!
Phụt!
Lâm Viên phun máu điên cuồng, nửa thân thể ngay tại chỗ nổ thành mây máu, thảm không nỡ nhìn.
Nửa thân thể còn lại, bị một luồng huyết quang bao phủ, từ giữa không trung nhanh chóng rơi xuống, lao về phía mặt đất.
Trong lòng y kinh hãi!
Ngoại thánh!
Có ngoại thánh đang ám toán y!
"Mẹ kiếp!"
Ầm!
Lời vừa dứt, Trần Huyền trên mặt đất đã lại một lần nữa dịch chuyển tới, phía sau một long một tượng một kim ô trong khoảnh khắc hiện lên, hà quang rực rỡ, chói mắt khác thường, mang theo vô số tia chớp, chân hỏa, dày đặc, khủng bố ngợp trời, giáng thẳng về phía thân thể đối phương.
Lâm Viên vừa mới ăn một chiêu của Cổ Tinh Hà, căn bản khó lòng phản kháng lại, lại thấy chiêu đó của Trần Huyền giáng gấp tới, trong lòng y kinh hãi, không dám do dự thêm nữa, trực tiếp bỏ nhục thân, một luồng hồng quang bao bọc một khối long châu, trực tiếp hoảng loạn độn trốn về phía xa.
Bùng!
Nhục thân còn lại bị Trần Huyền một quyền đánh nát vụn.
Nổ tung trên không.
"Hắn chạy rồi? Đuổi!"
Trong lòng Cổ Tinh Hà giật mình, nhanh chóng đuổi ra.
Thân hình Trần Huyền càng lóe lên, khắp người bị hỏa diệm nóng bỏng và tia chớp bao phủ, tựa như một vị Saiyan, lao thẳng qua, biến mất.
Đám trưởng lão bốn phía, người nào cũng miệng phun máu tươi, sắc mặt chấn kinh.
"Lâm Thiên! Quả nhiên y có vấn đề!"
"Chết tiệt, đây là chuyện gì vậy?"