Nguyễn Thất một bên nổi trận lôi đình.
Thấy em gái Nguyễn Linh Nhi bị người ta một cước đá bay, trọng thương thổ huyết, phổi y đơn giản muốn nổ tung.
Đây mẹ nó là ai? Từ đâu chui ra?
Tìm chết à?
Mấy vị cao thủ Nguyễn gia khác bên cạnh cũng lần lượt nổi giận, toàn bộ nhìn qua.
"Ta cào ngươi..."
Nguyễn Thất gầm lớn một tiếng, căn bản chưa kịp suy nghĩ trực tiếp xông tới.
Theo y nghĩ, đều là lớp trẻ, ai lại hơn ai bao nhiêu?
Mạnh nhất nhà ngươi cũng chỉ có Sài Viễn thôi, cho dù có mời được cứu binh, cũng mời được người nội cảnh sao?
Bốp!
Nào ngờ, vừa mới xông tới, Trần Huyền đã một cái tát quét ra.
Ngay tại chỗ tát y ộc máu tươi cuồn cuộn, bay bổng tại chỗ.
Vừa mới bay lên, một cái tát khác lại tiếp liền quét tới.
Giống hệt như trận cuồng tát Trương Vân Nhi của Hắc Ma Sơn.
Tả hữu khai cung, kêu bốp bốp, khiến má đối phương luôn giới hạn giữa hai bàn tay, tát bay qua bay lại, dù bay kiểu gì cũng không bay ra khỏi phạm vi hai bàn tay.
Cảnh tượng đáng sợ như vậy, khiến những đệ tử Nguyễn gia khác đang định xông tới, toàn bộ sắc mặt kinh hãi, trong khoảnh khắc dừng lại.
"Thất ca!"
Họ lộ vẻ kinh hãi.
Nguyễn Thất là người mạnh nhất trong số họ.
Tu vi chân nguyên tầng bốn!
Trong tay người này lại không có chút sức kháng cự nào?
Sao có thể chứ?
Chớp mắt, Trần Huyền đã tát mấy chục cái, cuối cùng mới dừng tay.
Má Nguyễn Thất cũng trực tiếp biến thành đầu heo, cuối cùng bịch một tiếng, rơi xuống đất, miệng, mũi, tai toàn bộ đang trào máu, đầu óc ù ù, gần như bị đánh mất hết thần trí.
"Còn chửi nữa không?"
Sắc mặt Trần Huyền dửng dưng, cúi nhìn đối phương.
【Ngươi đã dạy dỗ một vị cao thủ chân nguyên tầng bốn, khoái ý giá trị +18000!】
Một dòng chữ hiện lên.
Sài Viễn một bên xem mà trong lòng phấn khích, đơn giản muốn nhảy cẫng lên.
Sài Hạo, Sài Ngọc không xa càng mặt đầy mờ mịt, trong lòng sinh kinh hãi.
Người này là ai vậy?
Viễn ca họ mời từ đâu ra một mãnh nhân, lại đánh Nguyễn Thất tựa như chó chết?
"Ngươi... ngươi..."
Nguyễn Thất thở hổn hển, miệng mấp máy, không ngừng trào máu.
"Hỏi ngươi còn chửi nữa không?"
Trần Huyền cau mày.
"Không chửi nữa, không chửi nữa."
Nguyễn Thất sợ hãi đáp lời, khắp người run rẩy bần bật.
Quá mức đáng sợ!
Tu vi chân nguyên tầng bốn của bản thân y, trong tay đối phương tựa như trẻ sơ sinh.
Khoảng cách giữa hai bên quá mức đáng sợ.
"Biết sai chưa?"
"Biết rồi, biết rồi."
Nguyễn Thất vội vàng sợ hãi nói.
"Vậy ngươi quỳ xuống xin lỗi đi!"
Giọng Trần Huyền bình thản, nhìn về phía mấy người khác, nói: "Ngoài ra bảo những người khác trong Nguyễn gia các ngươi cũng toàn bộ quỳ rạp xuống, quỳ trước bạn ta Sài Viễn, dập đầu với họ, cầu xin họ tha thứ, họ nếu không tha thứ, ta sẽ lột trần các ngươi, toàn bộ treo ở đây, để người qua kẻ lại đều thấy rõ ràng!"
"Ngươi!!!"
Trong lòng Nguyễn Thất đại kinh.
Các cao thủ Nguyễn gia khác cũng lần lượt kinh hãi, có mấy người vội vàng định bỏ chạy.
Nhưng Trần Huyền tiện tay vung ra, chân khí sắc đỏ kim cuốn quét, mấy người đó toàn bộ ộc máu tươi cuồn cuộn, gân cốt vỡ nát, hung hãn đập xuống nơi xa, đau không muốn sống.
"Ngươi... ngươi là gã Trần Huyền đó!"
Nguyễn Thất mặt đầy sợ hãi, mở miệng hét lên.
Nghe đối phương bảo y quỳ xuống dập đầu, còn dọa lột trần bọn họ, y theo bản năng nghĩ tới cái tên Trần Huyền.
Nhìn trang phục, gương mặt người trước mắt này...
So với bức họa đó giống tới tám chín phần.
Y sao còn không hiểu!
Đây mẹ nó chính là 【Thiết Diện Diêm Vương】 Trần Huyền!
Sài Viễn sao lại quen biết Trần Huyền?
Còn có thể mời được Trần Huyền tới ra mặt cho y?
"Cái gì? Trần Huyền?"
Những đệ tử Nguyễn gia còn lại toàn bộ lộ vẻ kinh hãi, rùng mình một cái.
Nhân vật cực mạnh dấy sóng gió gần đây bên ngoài!
Cao thủ nội cảnh mới hai mươi tuổi!
Tin tức đã truyền tới thế giới động thiên họ rồi!
Không ngờ lại là gã này!
Ngay cả Sài Hạo, Sài Ngọc cũng lộ vẻ chấn kinh, khó tin nổi.
Vừa rồi họ đứng bên đường, nghe được nhiều nhất chính là chuyện bàn luận về Trần Huyền.
Nói hắn lợi hại thế nào thế nào, đè tới mức đám thiên tài thế giới động thiên ngóc đầu không nổi.
Kết quả rất nhanh đối phương đã xuất hiện!
Còn là bạn của ca họ?
Đây đơn giản...
Quá mức khó tin nổi!
Sài Viễn mặt đầy cười lạnh, trong lòng cực kỳ sảng khoái.
Tốt tốt tốt! Chuyện đúng đắn nhất y làm được trong đời này, chính là quen biết Trần Huyền!
Đơn giản là quá sảng khoái!
Lát nữa y sẽ dẫn Trần Huyền vào trong, xem thử còn ai dám đánh y?
Còn ai dám châm chọc y?
Người Thiên Uy Sơn, Thiên Sơn, lát nữa xé rách miệng các ngươi ra!
"Khụ khụ khụ..."
Cách đó mấy chục mét, Nguyễn Linh Nhi vừa mới bị một cước đá bay ra, suýt chết thảm, đang ho ra máu tươi, vừa kinh vừa giận, cuối cùng có phần phản ứng lại, vừa định bò dậy, đột nhiên nghe được cái tên Trần Huyền, lập tức sợ tới rùng mình một cái.
Liên tưởng tới đủ loại tiếng xấu của Trần Huyền bên ngoài, nàng lập tức lộ vẻ kinh hãi, vội vàng nhắm mắt lại, giả vờ đã ngất lịm.
"Nghe rõ chưa? Quỳ xuống! Dập đầu!"
Trần Huyền cau mày, nói: "Đều điếc cả rồi sao? Hay là, các ngươi nghi ngờ ta không dám ra tay?"
"Con dập! Con dập!"
Nguyễn Thất vội vàng hét lớn.
So với bị Trần Huyền lột trần treo ở đây, dập đầu vẫn dễ chấp nhận hơn.
Y vội vàng nhanh chóng đứng dậy, quỳ rạp xuống trước Trần Huyền, xông lên liền dập đầu bồm bộp.
Những đệ tử Nguyễn gia khác cũng vội vàng quỳ theo, nhanh chóng dập đầu.
"Không phải dập với ta, là dập với bạn ta!"
Trần Huyền lạnh giọng nói.
Nguyễn Thất vội vàng dập đầu về phía Sài Viễn, Sài Hạo, Sài Ngọc, vừa dập vừa nhanh chóng nói: "Sài huynh đệ, cầu xin huynh tha cho ta, cầu xin huynh tha cho ta, ta sai rồi..."
"Còn con tiện nhân đó nữa!"
Trần Huyền chỉ về phía Nguyễn Linh Nhi ở xa, liếc nhìn Sài Ngọc, Sài Hạo một cái, nói: "Ả vừa rồi quất các ngươi phải không? Đi, nhặt roi lên, trả gấp đôi lại cho ả!"
"Vâng vâng vâng!"
Sài Ngọc, Sài Hạo tựa như gà con mổ gạo, vội vàng gật đầu.
Trong đó Sài Ngọc càng nhanh chóng xông ra, nhặt lấy cây roi da Nguyễn Linh Nhi vừa làm rơi, mặt đầy hung tợn, trực tiếp quất hung hãn về phía Nguyễn Linh Nhi.
Đều nói phụ nữ đánh phụ nữ tàn nhẫn nhất.
Quả nhiên như vậy!
Sài Ngọc vung roi da chuyên quất về phía ngọn núi nhỏ nhô cao đó.
Quất khiến Nguyễn Linh Nhi phát ra tiếng thét thảm, ngọn núi vỡ tan, không giả vờ nổi nữa, vội vàng thảm thiết cầu xin tha thứ.