"Nói đi, gã Khương Long Dương đó ở đâu? Liên lạc y thế nào?"
Trần Huyền xách Triệu Long Sơn, tiếp tục nói.
Dù bên minh chủ đã thay bản thân hắn hẹn chiến rồi.
Nhưng vạn nhất đối phương không đồng ý thì sao, vậy nên Trần Huyền vẫn phải dựa vào thủ đoạn bản thân, có thể tìm được đối phương trước, đó là tốt nhất.
"Không biết, ta không biết..."
Triệu Long Sơn đau đớn khóc lóc.
"Không biết? Không biết ta sẽ lăng trì con trai ngươi!"
Giọng Trần Huyền lạnh đi, bàn tay lại vung ra, định chém xuống Triệu Nghị dưới đất.
Triệu Nghị có lẽ bị giày vò tới mức sợ hãi, cũng có lẽ bị cả nhà bị giết khiến sụp đổ, bỗng nhiên sụp đổ hét lớn: "Đừng! Con biết, con biết!"
"Ồ?"
Trần Huyền đột ngột thu tay, nhìn về phía Triệu Nghị.
"Nói!"
"Phần Thiên Cốc có một vị trưởng lão đang ở ngay Thái Hư Kiếm Tông bọn ta, ngươi có chuyện thì đi hỏi ông ta, đi hỏi ông ta đi."
Triệu Nghị sụp đổ khóc lớn, khắp người máu me.
"Một vị trưởng lão?"
Ánh mắt Trần Huyền khẽ lóe lên, vừa định hỏi thực lực đối phương thế nào, bỗng sắc mặt biến đổi đột ngột, chẳng nghĩ ngợi gì, chân nguyên bùng phát, cơ bắp sau lưng mãnh liệt phồng lên, tựa như hóa thành hoàng kim đúc thành, chân hỏa cháy rừng rực.
Bức tường phía sau đột nhiên nổ tung.
Một bóng người hắc bào tựa như tia chớp lao thẳng tới, ánh mắt lạnh lùng, sắc bén mãnh liệt, xông lên một chưởng hung hãn vỗ vào lưng Trần Huyền.
Bốp!
Choang!
Một tiếng nổ chấn động màng nhĩ, năng lượng bùng phát, cuốn quét khắp nơi.
Dù nhục thân Trần Huyền cứng cáp tới đâu, cũng bị đánh cho bay chúi về phía trước, hung hãn lao ra, đập mạnh xuống cách đó mấy chục mét, đập vỡ cả bức tường.
Nhưng hắn ở nơi xa lộn người một cái, lại đứng dậy, khóe miệng rỉ máu, ánh mắt lạnh đi, nhìn về phía sau lưng.
"Tiểu bối, dám chạy tới địa bàn Phần Thiên Cốc ta gây sự, gan không nhỏ, hôm nay bất kể ngươi là ai, cũng khó thoát cái chết!"
Sắc mặt Mộ Dung Thành lạnh băng, áo quần tung bay.
Hai bàn tay dày cộm dữ tợn, tràn đầy cự lực khủng khiếp, tựa như từng tầng hỏa quang đang quấn quanh, nhiệt độ nóng bỏng.
"Đại Lực Kim Cang Chưởng Mộ Dung Thành!"
Con ngươi Trác tiên sinh bên cạnh co rúm, lộ vẻ kinh hãi.
Lại là ông ta!
Cao thủ lão bối chân nguyên tầng bảy!
"Trần Huyền cẩn thận, ông ta là chân nguyên tầng bảy, tu luyện Đại Lực Kim Cang Chưởng..."
Trác tiên sinh mãnh liệt kinh hô.
"Đại Lực Kim Cang Chưởng? Cũng chỉ có vậy!"
Giọng Trần Huyền lãnh đạm, cử động thân hình một cái, thương thế trên lưng dưới tác dụng của Tiên Thiên Bá Thể, đã trong khoảnh khắc lành lặn, tựa như chưa từng xuất hiện.
"Ngươi hứng thêm một chưởng của ta nữa xem có phải cũng chỉ có vậy không!"
Trong con ngươi Mộ Dung Thành hàn quang bùng lên dữ dội, khí tức trên người tựa như núi lửa cuộn trào, mang theo khí tức hỏa thuộc tính đáng sợ, mãnh liệt lại một lần nữa xông tới phía Trần Huyền.
Tựa như một con cự thú hỏa diệm đáng sợ đang nhanh chóng xông tới, âm thanh đáng sợ chói tai, ù ù nổ vang.