Thế giới động thiên.
Trong Tẩy Kiếm Trì.
Chưởng môn Tẩy Kiếm Trì Hàn Giang Tuyết, mặt đầy ngạc nhiên, nhìn Sở Sơn Hà quay lại lần nữa, nói: "Hôm nay đấu luôn?"
"Đúng, chọn ngày không bằng gặp ngày, kéo tới ngày mai thì tỏ ra quá lâu, chi bằng cứ hôm nay thế nào?"
Sở Sơn Hà lộ nụ cười.
"Ngươi ngay cả một ngày cũng không nhịn nổi sao?"
Hàn Giang Tuyết nhíu mày liễu, đôi mắt đẹp lướt nhìn Sở Sơn Hà từ trên xuống dưới, trong lòng sinh ra vô số nghi hoặc.
Với sự hiểu biết của bà về gã khốn Sở Sơn Hà này, ông không vô cớ mà nôn nóng thế này.
Con chó này chẳng lẽ có âm mưu gì?
Nhưng có âm mưu thì đã sao?
Đồ đệ bản thân bà, Lăng Sương Tử, là chân nguyên tầng ba.
Có thể vượt cấp đánh ngang tầng năm.
Lại còn học được vô số tuyệt học trong động thiên, thời gian tu luyện cũng thâm hậu hơn Trần Huyền nhiều...
Gã Trần Huyền đó có nắm chắc gì để thắng?
Chẳng có gì cả!
Cho dù hắn cũng là chân nguyên tầng ba, thì đã sao?
Cùng tầng ba, so là so căn cơ ai thâm hậu hơn.
"Sao vậy? Chẳng lẽ ngươi sợ rồi?"
Sở Sơn Hà cười nói.
"Ta mà sợ ngươi?"
Hàn Giang Tuyết cười khẩy, nói: "Năm đó lão nương còn chẳng sợ, giờ ta lại sợ ngươi?"
"Không sợ thì hay là hai ta lát nữa đánh nhau một trận?"
Sở Sơn Hà lộ nụ cười, trong con ngươi thấp thoáng hàn quang hiện lên.
Hàn Giang Tuyết theo bản năng rùng mình, trong lòng thầm chửi, cười lạnh nói: "Lão nương sớm đã qua cái tuổi động thủ với người khác rồi, ngươi thừa sức lực thì đi tìm con chó nào mà chơi."
"Ta muốn chơi ngươi!"
Sở Sơn Hà nhìn chằm chằm đối phương.
"Cút mẹ ngươi đi! Tát cho ngươi bây giờ!"
Hàn Giang Tuyết nổi giận, lạnh giọng nói: "Ngươi muốn hôm nay đánh, vậy hôm nay đánh, gọi Trần Huyền của các ngươi tới đây."
"Được thôi, vậy ngươi chuẩn bị đi."
Sở Sơn Hà khẽ cười, trực tiếp xoay người rời đi.
"Đồ khốn kiếp!"
Hàn Giang Tuyết lại thầm chửi đối phương một câu.
Tay áo vung một cái, đi về phía đỉnh núi trước đó.
Ngay lúc này.
Trên đỉnh núi cô độc.
Bóng người khoác trường bào sắc xanh vẫn đang tĩnh lặng ngồi thiền nơi đó, khắp người tỏa ra một luồng khí chất ngạo nghễ vô song thiên hạ.
Tựa như bản thân y chính là một ngọn núi lớn.
Y chính là một tòa núi.
Cách Lăng Sương Tử không xa, quả nhiên còn có một người.
Chính là Tạ Tinh Hà, Nhân Bảng hạng nhất trước đây vừa mới chạy tới.
Y nghe tin chưởng môn đã nhận lời thách đấu của Võ Minh, muốn để sư huynh Lăng Sương Tử đánh một trận với gã Trần Huyền đó.
"Sư huynh, gã Trần Huyền đó rất khác thường, sau này đệ còn tỉ mỉ tìm hiểu qua sự tích của hắn, sư huynh nên đối đãi nghiêm túc hơn thì tốt."
Tạ Tinh Hà nhịn không được nói.
Từ khi bị Trần Huyền ép quỳ xuống, đạo tâm vỡ vụn, y luôn chìm đắm trong đau khổ, nhưng không lâu trước dưới sự an ủi của chưởng giáo, lại lấy lại lòng tin, ra ngoài tìm hiểu hết sự tích gần đây của Trần Huyền.
Kết quả càng tìm hiểu càng kinh người.
Người này chưa tới nửa tháng đã từ chân nguyên tầng một đạt tới chân nguyên tầng ba.