Giữa sự kinh hãi của mọi người, Tiểu Kiếm Tiên cũng sắc mặt chấn kinh, không nhịn được theo bản năng lùi về sau, không dám tin nổi chăm chăm nhìn Trần Huyền đối diện.
"Ngươi... ngươi là chân khí tầng ba?"
Còn trẻ hơn cả y!
Còn mạnh mẽ hơn cả y!
"Ngươi nói xem?"
Giọng Trần Huyền điềm nhạt.
"Ngươi!"
Môi Tiểu Kiếm Tiên khô khốc, trong đầu như sóng cuộn biển gào, đơn giản có vô số luồng khí tức hỗn loạn đang cuồn cuộn.
Thiên Cơ Các... từ khi nào cũng bắt đầu làm giả?
Loại tin tình báo này sai lệch nghiêm trọng!
Thực lực Trần Huyền ít nhất phải nằm trong hạng ba mươi đầu Nhân Bảng.
Nhưng Tiểu Kiếm Tiên cũng chẳng hổ danh Tiểu Kiếm Tiên, y quả nhiên rất nhanh đã bình tĩnh trở lại.
Chỉ là chân khí tầng ba thôi mà.
Bản thân mình cũng chẳng phải chưa từng giết qua!
Chiến lực cực hạn của bản thân, có thể đánh ngang chân khí tầng bốn!
"Tốt lắm! Tốt lắm!"
Tiểu Kiếm Tiên chằm chằm nhìn Trần Huyền, lạnh lùng nói: "Ngươi đã thuận lợi khơi dậy hứng thú của ta, khiến ta càng thêm muốn giẫm nát ngươi dưới chân, để ta cho ngươi biết thế nào mới là kiếm đạo chân chính!"
Xoẹt!
Ầm!
Thanh bảo kiếm trong tay y rút khỏi vỏ, phát ra âm thanh chấn tai điếc óc, chân khí trên người bùng nổ, cuồn cuộn dữ dội, một mảng chân khí màu xanh chàm xen lẫn kiếm khí đáng sợ, rít ù ù chói tai, tựa như một con ngọc long từ eo y xông thẳng lên trời.
Một luồng khí thế sắc bén vô song, trực tiếp bùng nổ từ trên người y.
Cả quảng trường lập tức cát bay đá cuốn.
Tất cả mọi người đều kinh hãi lùi lại, cảm thấy một luồng kiếm khí bức người ập tới...
Cho dù không nhắm vào họ, cũng khiến y phục họ rách toạc, da thịt nứt toác.
"Vô Cực chi đạo!"
Giọng nói lạnh lùng kiêu ngạo thốt ra từ miệng Tiểu Kiếm Tiên.
Cả thân kiếm khí trên người y tỏa ra vô hạn, ngưng tụ vô hạn, ánh sáng rực rỡ, kiếm khí rực rỡ.
Cuối cùng tựa như bỗng nhiên người kiếm hợp nhất, hoàn toàn không còn phân biệt được đâu là kiếm, đâu là người.
Ầm!
Tiểu Kiếm Tiên hóa thành một đạo kiếm quang đáng sợ rực rỡ, xông thẳng về phía Trần Huyền, thoáng chốc cát bay đá cuốn, kiếm khí gào thét, ù ù chói tai, đáng sợ vô song.
"Trần Huyền cẩn thận!"
Lạc Hồng Thiên kinh hãi hét lớn.
Cho dù Trần Huyền đã đột phá tới chân khí tầng ba!
Ông vẫn không chắc chắn lắm liệu Trần Huyền có thể chặn được Tiểu Kiếm Tiên hay không.
Dù sao đối phương đột phá đã lâu, thành tích còn mạnh hơn!
Keng!
Một tiếng vang trong trẻo đột ngột vang lên, vọng khắp tám phương.
Thân hình Trần Huyền chẳng hề động đậy, lại trực tiếp vươn tay chộp lấy, tại chỗ nắm chặt thanh bảo kiếm trong tay Tiểu Kiếm Tiên, ép cho thân hình Tiểu Kiếm Tiên vốn đang người kiếm hợp nhất cũng sống sượng hiện nguyên hình, khiến mí mắt y giật liên hồi kinh hãi.