Hậu viện.
Môi trường khoáng đãng, hương hoa ngào ngạt.
Một mảng cảnh sắc tươi đẹp.
Lạc Hồng Thiên mặt đầy kinh hãi, quay đầu nhìn Trần Huyền, nói: "Ngươi tham gia tẩy lễ võ địa của Vương Thị?"
"Đúng vậy."
Trần Huyền thẳng thắn thừa nhận.
"Vậy ngươi đạt được cảnh giới gì? Cương kình... tầng chín?"
Lạc Hồng Thiên hỏi với vẻ có phần không dám tin.
"Đúng."
Trần Huyền trực tiếp gật đầu, không chút do dự, liền bung khí tức ra.
Ầm một tiếng, từng mảng cương kình hùng hậu tỏa ra từ trên người hắn.
Từng mảng cương kình hùng hậu mạnh mẽ, lan tỏa dao động không nhỏ, khiến bụi đất trên mặt đất khẽ rung lên, từng lớp sóng khí vô hình tựa như gợn nước, lấy hắn làm tâm điểm, lan rộng ra bốn phía.
Lạc Hồng Thiên khẽ hít một hơi, trong lòng dấy lên sóng gió cuồn cuộn.
Quái vật!
Đây rốt cuộc là con quái vật gì!
Từ khi ông ta gia nhập tổng minh đến giờ, đã được một tháng chưa?
Vậy mà từ hóa kình tầng chín, một mạch leo thẳng lên cương kình tầng chín!
Tốc độ tu luyện này, ông chưa từng thấy bao giờ!
Vốn dĩ trong số người ông quen biết, chỉ có Vương Thanh Liên là thiên tài mạnh nhất.
Được mệnh danh tư chất tám trăm năm khó gặp một lần!
Nhưng giờ so với Trần Huyền, Vương Thanh Liên còn tính là cái gì...
Sưởi giường cho Trần Huyền cũng chẳng xứng!
Bỗng nhiên, con ngươi ông co rụt lại, nghĩ tới một chuyện, sắc mặt âm trầm, nói: "Tần trưởng lão không phải do ngươi giết chứ?"
"Không phải, ta vừa mới tới."
Trần Huyền đáp lại.
"Vậy à?"
Lạc Hồng Thiên sắc mặt âm trầm, quét mắt nhìn Trần Huyền, nói: "Sao ta lại có phần không tin nhỉ?"
"Tin hay không tùy ngươi, ta thật sự không giết y, ta vốn định ra tay, nhưng không ngờ y đã bị người khác giải quyết rồi, chỉ là không biết vị đại thần nào đã thay ta xả hộ cơn tức."
Trần Huyền đáp lại.
"..."
Lạc Hồng Thiên trầm mặc không nói, lại lên tiếng: "Thật ra cho dù ngươi có giết y, ta cũng chẳng nói gì cả, vì Tần trưởng lão câu kết yêu ma, bản thân rất có khả năng xuất thân tà đồ..."
"Xuất thân tà đồ?"
Trần Huyền giả vờ kinh ngạc.
"Đúng vậy, chỉ là ta luôn chưa nắm được chứng cứ xác thực, huống hồ ta cũng cần chiến lực của Tần trưởng lão, y là cương kình tầng chín, có thể giúp ta làm được nhiều việc..."
Lạc Hồng Thiên khẽ thở dài, nói: "Cho nên ta cứ mãi chưa động tới y, muốn đợi tới ngày y tự lộ đuôi cáo, nhưng không ngờ, còn chưa đợi tới, y đã chết thảm rồi."
"Thì ra là vậy."
Trong lòng Trần Huyền ngầm cảnh giác.
Quả nhiên!
Kẻ có thể làm chủ một phương thế lực, chẳng ai là kẻ tầm thường cả!
Rõ ràng biết đối phương có vấn đề, vẫn dám nuôi bên cạnh mình.
Loại khí phách này, người thường khó có được!
Sắc mặt Lạc Hồng Thiên phức tạp, lại nhìn về phía Trần Huyền, nói: "Ngươi đánh Tưởng Thiên Hùng thành ra thế này, còn mang lại cho y sự sỉ nhục lớn lao như vậy, Thiết Thạch Bảo chắc chắn sẽ không chịu để yên,