Cả sân yên lặng!
Nghe được cả tiếng kim rơi.
Tất cả mọi người đều như bị choáng.
Rất lâu sau, mới đột nhiên có người phát ra tiếng kinh hô, hít khí lạnh.
Bên ngoài sân tức thì xôn xao.
"Chu Thiên Dương thua rồi!"
"Sao có thể chứ?"
"Một quyền! Trần Huyền chỉ dùng một quyền đã đánh bại Chu Thiên Dương!"
Cả bên ngoài sân một mảng chấn động.
Trên khán đài, đông đảo trưởng lão cũng người nào cũng đầu óc ù ù vang.
Lý Trường Sinh càng cười đến miệng toác tới tận mang tai, chỉ muốn lập tức vỗ tay reo mừng.
Tốt tốt tốt!
Quả thực giỏi giang!
Không hổ là môn nhân lão phu khổ công bồi dưỡng.
Đúng là làm rạng danh lão phu!
Còn Tần Vô Song thì sắc mặt trầm xuống, theo bản năng bóp gãy tay vịn ghế, đem miếng tay vịn làm bằng gỗ tử đàn thượng hạng đó bóp vụn từng chút, ánh mắt nheo lại, thâm sâu độc ác.
"Minh chủ, Trần Huyền thắng trận so tài này, chức ngoại vụ sứ là của hắn rồi nhỉ?"
Lý Trường Sinh vội vàng quay đầu, lộ nụ cười.
Lạc Hồng Thiên khẽ thở ra, trong lòng sóng cồn cuộn trào, chẳng rõ đang nghĩ gì, vẫy tay nói: "Đưa Thiên Dương xuống, trị thương cho hắn!"
Chẳng mấy chốc, vài vị đại phu nhanh chóng chạy ra, khiêng Chu Thiên Dương từ dưới hố lên, nhanh chóng rút khỏi nơi này.
Ánh mắt Lạc Hồng Thiên phức tạp, nhìn Trần Huyền, nói: "Đúng là anh hùng xuất thiếu niên, Trần Huyền, ngươi quả thực không khiến người ta thất vọng, có thể nói cho ta biết ngươi đột phá thế nào không?"
Trước nhiệm vụ, Trần Huyền vẫn là hóa kình tầng chín.
Sau nhiệm vụ, đã là cương kình tầng ba.
Loại tốc độ này quá mức kinh người.
Ngay cả ông cũng không tránh khỏi phải hỏi.
"Bẩm minh chủ, lần này con tham gia vây tiễu tà đồ, đám tà đồ đó chôn giấu vô số thuốc nổ trên đỉnh núi, một phát nổ tung quá nửa ngọn núi, con may mắn không chết, và gặp được thánh nữ bọn chúng, sau khi đánh chết vị thánh nữ đó, liền có được một gói đồ, ăn vài viên đan dược bên trong, cứ thế mà đột phá."
Trần Huyền đáp lại.
"Ra là vậy."
Giọng Lạc Hồng Thiên kinh ngạc.
Đánh chết thánh nữ!
Đoạt được cơ duyên!
Chuyện kiểu này cũng có thể gặp được, quả thực khó tin.
Nhưng nghĩ lại, năm xưa Chu Thiên Dương thuở nhỏ lỡ ăn dị thảo, mới mười hai tuổi đã luyện thành ám kình, chẳng phải cũng là một loại cơ duyên sao?
Chỉ là cơ duyên của Trần Huyền lớn hơn mà thôi.
"Trần Huyền, từ giờ trở đi, ngươi chính là một trong bốn vị ngoại vụ sứ của Thập Nhị Minh Hội ta, phụ trách mọi sự vụ phía nam Nam Thành."