Thứ nhất, khiến hắn nắm giữ được ý cảnh mà người luyện võ cực kỳ khó luyện thành.
Đao có đao ý.
Kiếm có kiếm ý.
Quyền có quyền ý.
Đây là ý chí võ đạo siêu cường mà chỉ có cao thủ tối cường mới có thể ngưng tụ ra được, chẳng liên quan tới cảnh giới bản thân, hoàn toàn nhìn vào cơ duyên cá nhân, cơ duyên mạnh thì có thể ngưng luyện ra, cơ duyên yếu, cho dù cảnh giới bản thân đã đạt đến mức người đời khó với tới, vẫn không cách nào nắm giữ được.
Thứ hai, loại Bất Diệt Quyền Ý này còn có tác dụng tăng cường uy lực võ học.
Bất kỳ quyền pháp, chưởng pháp nào, đến tay hắn, đều có thể phát huy uy lực to lớn vượt xa phẩm cấp vốn có.
Điều này có nghĩa là, võ học thượng phẩm trung đẳng mà hắn vốn nắm giữ, giờ đủ sức phát huy uy lực mạnh mẽ của thượng phẩm thượng đẳng, thậm chí tuyệt phẩm võ học.
Tuyệt phẩm, đó là tồn tại vượt trên cả thượng phẩm.
"Hơn nữa loại thiên phú này về sau dường như còn có thể nâng cấp, giờ mới chỉ là cấp một..."
Trần Huyền chú ý tới hàng chữ nhỏ 'lv1' phía sau.
Hắn chẳng chút do dự, bật người đứng dậy, lập tức trong phòng đánh ra một bộ Bách Liệt Phích Quải Quyền.
Ầm ầm!
Từng đợt tiếng nổ tức thì vang lên.
Môn võ học này dưới sự gia trì của Bất Diệt Quyền Ý, quả nhiên trở nên khác hẳn, một luồng ý chí to lớn tựa như cự long hồi sinh lộ ra từ người hắn.
Sức mạnh chưa từng có tràn ngập trong thân hình hắn, khiến toàn thân hắn có thêm một loại 'thế' vô hình, mỗi quyền mỗi thức đều có loại 'thế' mạnh mẽ này gia trì, giống như sức mạnh được tăng trưởng theo kiểu nổ tung.
Nói theo cách hiện đại, chính là mỗi quyền mỗi thức của hắn, dường như đều được gia trì 'phép thuật'.
Nếu lại một lần nữa để hắn gặp Lục Chấn Thiên, Nhạc Khai Sơn của đêm qua, căn bản chẳng cần chiến đấu lâu như vậy, hắn có tuyệt đối nắm chắc, một quyền là có thể đánh nổ tung thân hình đối phương.
"Sảng sảng sảng, loại sức mạnh này quả nhiên bá đạo, xứng đáng gọi là quyền quyền bạo kích!"
Ầm ầm ầm ầm!
Đôi tay Trần Huyền múa loạn, luồng khí rít gào, từng đợt ý chí võ đạo cực điểm không ngừng tỏa ra từ căn phòng hắn.
Ẩn ẩn còn kèm theo một luồng áp bức tinh thần vô hình.
Khí kình nóng bỏng tựa như cự long, đang gào thét điên cuồng.
Ngay lúc này.
Toàn thân quấn đầy băng bó, được Tô Thanh Lưu dìu đỡ, đang đi về phía hướng này, Hồng Văn Thông đột nhiên sắc mặt hơi biến đổi, giống như cảm ứng được điều gì đó, đột nhiên ngẩng đầu.