"Đều tại ngươi, chính ngươi hại chết cháu trai ta!"
Đột nhiên, sắc mặt phụ nhân quý phái hung tợn, hung mãnh quay đầu, nhìn về phía Trần Huyền, gầm lên giận dữ: "Nếu không phải các ngươi đến quá muộn, cháu trai ta sẽ không chết, chính ngươi, chính ngươi nguyền rủa cháu trai ta chết, ta sẽ để ngươi tuẫn táng theo nó!"
Mẹ mày...
Trần Huyền cau mày, chẳng nghĩ ngợi gì, thân hình một bước liền xông tới, tốc độ nhanh như cuồng phong, xông thẳng về phía phụ nhân quý phái.
Phụ nhân quý phái ánh mắt oán độc, thấy Trần Huyền ra tay, trực tiếp rút bảo kiếm, đâm thẳng về phía Trần Huyền.
Trần Huyền nhanh đến cực điểm, gần như chớp mắt né tránh bảo kiếm.
Ầm một tiếng, một chưởng đánh vào bụng phụ nhân quý phái, khiến bà ta phát ra tiếng thét thảm thiết, bảo kiếm trong tay ngay tại chỗ rơi tuột.
Chưa kịp để bà ta phản ứng lại, Trần Huyền một tay túm lấy cổ bà ta, đem cả thân hình bà ta như hình nộm rơm, trực tiếp hung mãnh đập thẳng xuống đất.
Rắc!
Bịch!
Tiếng vang trầm nặng phát ra, chấn cho cả mặt đất rung lắc dữ dội.
Phụ nhân quý phái càng ngay tại chỗ phun ra một búng máu tươi, sắc mặt đau đớn, thân hình co quắp, cảm thấy ngũ tạng lục phủ tựa như nổ tung, máu trào ra từ miệng mũi, đau không muốn sống.
"Phu nhân!"
Một đám môn khách nhà họ Hàn đều kinh hãi, vội vàng xông lên phía trước.
Ngay cả đám Giả Quý cũng giật mình, lộ vẻ kinh hãi.
"Ai dám lại gần?"
Trần Huyền đột nhiên gầm lớn.
Một đám môn khách lập tức dừng lại, sắc mặt trắng bệch, nhìn về phía Trần Huyền.
"Vị đà chủ này, bình tĩnh, xin hãy bình tĩnh, chúng tôi là người nhà họ Hàn, nhà họ Hàn với Xích Sa Bang các ngài vẫn luôn là đồng minh..."
Một môn khách trong đó vội vàng khuyên can.
Đám Giả Quý cũng mồ hôi lạnh tuôn đầm đìa, không biết làm sao.
Bọn họ chỉ biết vị đà chủ này, xưa nay tâm địa tàn nhẫn, ra tay độc ác, chưa từng chịu thiệt...
Không ngờ đến cả nhà họ Hàn cũng dám đánh?
"Đồng minh?"
Sắc mặt Trần Huyền rất lạnh, một chân giẫm lên mặt phụ nhân quý phái, nói: "Ta mẹ nó có nể mặt bà chưa? Cháu bà chết, đó là số mệnh nó ngắn ngủi, giờ bà lại đổ vạ lên đầu ta? Nói ta hại chết cháu bà, ta có hại chết nó không?"
"Ngươi... ngươi thế mà dám đối xử với ta như vậy?"
Phụ nhân quý phái đó sắc mặt đau đớn, ánh mắt oán hận.
"Còn dám nói bậy!"
Ánh mắt Trần Huyền lạnh đi, nhấc bàn chân lên, dùng sức giẫm thẳng vào miệng bà ta.