Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 1907: Thăm tù 4
Hứa Ứng như cười như không nhìn hắn.
Đại long lúng túng, nói: "Tổ Thần cũng thất bại giống như ta..."
Hứa Ứng cười lạnh nói: "Còn có ai nữa?"
"Thánh Tôn." Đại long ngoan ngoãn đáp.
Hứa Ứng lập tức hứng thú, cười nói: "Ngươi giao thân thể cho ta khống chế, ta tới xem bọn họ một cái."
Đại long cuống quít lắc đầu, nói: "Quá mất mặt."
Hứa Ứng cười đáp: "Chính vì mất mặt nên mới muốn xem. Viễn Tổ, Tổ Thần, Thánh Tôn đã bao giờ chật vật như vậy? Nhất định phải mở mang kiến thức! Giao thân thể cho ta khống chế, ta thấy rõ địa hình bốn phía mới có thể nghĩ cách cứu các ngươi ra ngoài."
Hứa Ứng hứng thú bừng bừng, y đã thấy bộ dạng chật vật của Tổ Thần và Thánh Tôn một lần, chắc chắn lần này càng sảng khoái hơn.
Đại long chần chờ một chút, vẫn tạm thời giao thân thể cho y khống chế.
Hứa Ứng mở mắt, lại thấy "bản thân" đang ở trong một tòa long cung, rất nhiều long nữ vờn quanh, hầu hạ khoan khoái thoải mái, có ăn có uống, hoàn toàn khác với những kẻ tù tội trong tưởng tượng của y.
Y nhìn thấy Tổ Thần, cũng được hầu hạ rất thoải mái, nghiêng người trên giường mây, có long tiên ở bên cạnh hầu hạ, chỉ không nhìn thấy Thánh Tôn.
"Viễn Tổ tỉnh rồi!" Có long nữ vui vẻ nói.