Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 1899: Nghi ngờ là Bất Hủ. 3
Có điều, trên những hình khắc đá này tản ra một cỗ khí tức Thiên đạo mà y quen thuộc, chắc những khối đá này đã khắc lên không gian Thiên đạo trong lòng đất này, khiến Thiên đạo của Thiên Tiên giới không bị hủy diệt hoàn toàn.
"Muốn học Thiên đạo, tự mình đi xem." Lão già long tộc bỏ lại bọn họ, tự mình bận rộn đi làm việc, từ đầu đến cuối không quay đầu lại nhìn bọn họ, cứ như không có mặt mũi nhìn bọn họ.
"Lão già tính tình cổ quái."
Hứa Ứng không để ý, cười nói với Minh Mạn: "Bây giờ đổi lại ngươi là sư phụ rồi. Ngươi dạy ta long văn này đi."
Minh Mạn sợ hết hồn, vội vàng nói: "Ta học long văn ở đâu? Ta thấy nhìn còn không hiểu... Ồ!"
Ánh mắt cô dừng lại trên những tấm bia đá này, kinh ngạc khó hiểu: "Không ngờ ta lại hiểu được long văn long văn trên tấm bia đá này!"
Lúc này, giọng nói của lão già long tộc tính tình kỳ quái vọng đến: "Từ nhỏ đầu óc Minh Đạo đã không thông minh, quả nhiên sinh ra một đứa con gái ngốc, ngay cả việc mình thức tỉnh huyết mạch cũng không biết!"
Minh Mạn giận tím mặt, muốn xông tới lý luận.
Hứa Ứng vội ngăn nha đầu kia lại, lời nói thấm thía: "Hôm nay vi sư dạy ngươi một tuyệt kỹ nữa, đó chính là rộng lượng. Gặp phải đối tượng mình đánh không lại, nhất định trong lòng phải thông suốt, như vậy mới có thể sống lâu được."