Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 1705: Thần lực mênh mông, hỏi rằng hứa nguyện khi nào ứng nghiệm? 1
Chỉ có chủ nhân mới có thể tự chém chính mình.
Hứa Ứng đời thứ nhất cũng lựa chọn gần giống Tử Đồng, y giữ lại Hứa Ứng còn bản thân thì chịu chết, dùng chuyện này để đánh gãy tính toán của Tiên Đế.
Tử Đồng Nguyên Quân và Hứa Ứng đời thứ nhất hẳn là đã rời đi, tiêu tán ở trong nhân thế. Cũng có thể đã luân hồi chuyển thế, tiếp tục Luân Hồi nguyền rủa thêm không biết bao nhiêu kiếp nữa.
Bây giờ còn dư lại, chỉ là hai con người không trọn vẹn, một tên là Nguyên Vị Ương, một tên là Hứa Ứng.
Hứa Ứng cười nói: "Nàng không cần lo lắng cho ta. Lúc trước không phải ta cũng không có gì đấy sao? Mặc dù bây giờ ta cũng không có gì, nhưng lại thật sự được làm chính mình. Hơn nữa, Minh Tôn có thể cướp đi tất cả tu vi, tất cả cảnh giới, tất cả đạo cảnh của ta, nhưng hắn không cướp được những thứ có trong đầu ta."
Y đứng dậy, vung quyền cước diễn luyện võ nghệ trên mũi thuyền, hết lòng rèn luyện Võ Đạo của mình.
Mặt sông phẳng lặng gợi lên từng vòng sóng gợn lăn tăn.
Võ Đạo có thể thông thần, nó là khởi nguồn của tất cả đạo pháp thần thông.
Y đã không có gì cả, nhưng Võ Đạo thì vẫn còn, chưa từng bị cướp đi!