Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 1613: Thánh Nhân không chết, đại đạo không ngừng 4
Lâu Minh Ngọc cười nói, "Lão nhân gia ở bên trong Đại Minh cung ở phía trước."
Tòa Đại Minh cung kia xây trên đỉnh núi của một tòa tiên sơn, đúng là cũng không xa hoa gì nhiều, diện tích không lớn, cũng không cao bao nhiêu, xung quanh còn có vài dãy phòng ốc quy mô nhỏ, nhìn từ xa như một cái miếu thờ không có tường vây.
Bọn họ đến gần, ba người lần lượt đáp xuống đất, đi bộ về phía Đại Minh cung. Lâu Minh Ngọc vừa đi vừa giới thiệu, gạch lát dưới đất là gạch trải trong Kim Loan điện của Thiếu Hạo Đế năm đó, vạc nước bên kia, là vạc Ngư Long của Yêu Đế đời thứ ba, ngói lợp trên mái hiên là ngói Ích Hỏa Lưu Ly tháo ra từ trên cung của Hạo Anh Đế hậu, còn có gốc thược dược bên kia, là do Yêu Đế Đế Hậu đời thứ chín trồng, độc nhất đương thời."
Đại loại như thế.
Đạo tâm của Hứa Ứng run lên, Đại Minh cung đúng là hoàn toàn không xa hoa, nhưng mỗi một viên ngói viên gạch, mỗi một ngọn cây cọng cỏ đều có lai lịch lớn.
Nhổ một cọng cỏ ở đây ra ngoài, chỉ sợ cũng ăn đứt đống tiên chu mà Cửu Thiên Đại Đế vất vả vun trồng ấy chứ!
Hứa Ứng liếc mắt nhìn Tiên Đế một cái, chỉ thấy Tiên Đế mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, cảm xúc không hề dao động, hiển nhiên đã sớm biết Thánh Tôn Đại Minh cung xa hoa tới mức nào!