Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 1255: Đạo Tổ chi tranh 2
Lúc đó Hứa Ứng chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm, hơn nữa khoảng cách còn cực xa, nhưng Ngọc Thanh đạo nhân vẫn nghe rõ rành rành.
Hứa Ứng nói: “Ngày đó ta muốn né tránh, nhưng năm năm qua đi vẫn không tránh nổi. Có thể giữa ta và Thượng Thanh có duyên phận không cạn.”
Ngọc Thanh đạo nhân đưa một áng mây tới, hạ xuống dưới chân, nói đầy ẩn ý: “Đạo hữu tưởng duyên phận này là đại hung, nhưng chắc gì đã là đại hung? Mời sang bên này.”
Hứa Ứng leo lên áng mây, như giẫm lên lớp bông.
Nguyên đạo nhân và tiểu sư thúc Vân Hải cũng bước lên, được áng mây của Ngọc Thanh đạo nhân chở đi, bay về phía trước.
Hứa Ứng chỉ cảm thấy trong nhịp thở của mình, tiên linh chi khí như quỳnh tương ngọc dịch, cuồn cuộn ập tới, lan tỏa khắp toàn thân, thoải mái không nói nên lời.
Y nhìn xung quanh, chỉ thấy tòa động uyên này khác hẳn động uyên Thái Thượng mà mình từng thấy. Động uyên Thái Thượng thâm thúy không gì sánh được, chỉ có nguyên thần và thân thể của cổ tu sĩ, còn có một số đạo thụ.
Còn động uyên Thượng Thanh đâu đâu cũng là tiên sơn diệu cảnh, trên tiên sơn còn có vô số đạo quán và tiên cung.
Y nhìn vào sâu trong động uyên này, chỉ thấy rất nhiều tiên sơn trải dài, kéo tới sâu trong động uyên, nhìn không thấy điểm cuối cùng.