Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 967: Tình cảm phai nhạt 1
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi mà mặt đất bên dưới đã như trời hạn gặp mưa rơi, cỏ cây khôi phục, xanh ươm tươi tốt.
“Rốt cuộc ngọc bàn kia là cái gì?”
Hứa Ứng nghi hoặc không thôi, hạ giọng nói: “Ngay cả thiên địa đại đạo của nơi này mà cũng có thể khôi phục, đúng là bất phàm.”
Y đuổi theo thời không mà tiên nhân áo xám kia bỏ trốn nhưng chậm mất một bước, đuổi qua mấy thế giới thì mất tung tích của tiên nhân áo xám.
“Chư Thiên Vạn Giới có nhiều nơi thiên địa đại đạo cổ xưa khôi phục, chỉ e có liên quan tới ngọc bàn trong tay tiên nhân áo xám!’
Hứa Ứng ngừng truy đuổi, hạ giọng nói: “Ngọc bàn kia tuyệt đối không phải tiên khí bình thường, tuy không có uy lực gì nhưng chỉ e ngay cả Tử U minh đao của Đế Quân cũng không sánh bằng nó. Nếu có thể xử lý cái gã áo xám, lấy được ngọc bàn thì tốt...”
Y lưu luyến không thôi, tế Thiên Quan ra rồi đi vào, biến mất trong Thiên Quan.
Thiên Quan khép lại, hoàn toàn biến mất.
Một lúc lâu sau, đột nhiên hư không chấn động, Thiên Quan tái hiện, Hứa Ứng sải bước ra khỏi Thiên Quan, hai mắt như điện liếc mắt nhìn bốn phía, quát: “Ta thấy ngươi rồi!”
Tiếng quát này cực lớn chấn động tới mức màng nhĩ của tất cả sinh linh trong thế giới này ong ong vang dội, cả kinh quan sát xung quanh, có người xấu hổ, có người hoang mang, còn có người tẩu hỏa nhập ma.