Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 910: Mời thần thì dễ, tiễn thần lại khó 3
Trong lúc bất tri bất giác, lại mấy tháng qua đi, Côn Lôn cảnh chim hót hoa nở, không khác gì tiên cảnh, nhưng Ngọc Hư cung vẫn chưa khôi phục.
Ngày hôm đó, cuối cùng Hứa Ứng cũng mở mắt ra, đứng dậy bước ra ngoài phế tích Ngọc Hư cung.
Khoảnh khắc y bước ra khỏi cánh cửa, trong phế tích có vô số mảnh gạch vỡ ngói vụn bay lên, không ngừng sắp xếp tổ hợp trên bầu trời, hóa thành đình đài lầu các, cầu thang uốn lượn.
Ngọc Hư cung lại tỏa ra sinh cơ, ánh mặt trời chiếu rọi làm ánh lên hào quang rạng rỡ, chỉnh tề như mới!
Hứa Ứng sải bước ra khỏi càng lúc càng, quay đầu nhìn lại chỉ thấy trong Ngọc Hư cung có một vị đạo nhân tiên phong đạo cốt, dường như đang mỉm cười với y.
Hứa Ứng ngây ngẩn, nhìn lại lần nữa thì không còn thấy hư ảnh, cứ như vừa rồi mình hoa mắt.
“Chẳng lẽ đạo nhân kia cũng tương tự như thiên địa nguyên thần Thái Thanh đạo nhân?” Hứa Ứng thầm nghĩ.
Trong đạo tràng Côn Lôn cảnh này, thiên địa đại đạo đã được tu bổ, nếu có thiên địa nguyên thần, có lẽ cũng khôi phục theo.
Nhưng Hứa Ứng không dám khẳng định có phải mình hoa mắt không.