Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 671: Thiên đạo hoàn chỉnh 1
Hứa Ứng dần dần tỉnh lại, lúc mở mắt ra Bồng Lai tiên cảnh đã là ban đêm, sắc trời bên ngoài đã tối.
Trong Bồng Hồ điện vẫn sáng rực, bên ngoài lại là đêm đen như mực.
Chẳng biết từ lúc nào bầu trời đã đổ mưa, tiếng mưa rơi tí tách vang lên, nước mưa chảy theo mái hiên Bồng Hồ điện đổ xuống. Hứa Ứng mượn ánh sáng trong điện quan sát, chỉ thấy nước mưa rơi xuống đất, mỗi giọt mưa tan thành bọt nước.
“Hứa công tử suy nghĩ gì vậy?” Sương mù chậm rãi nhạt dần, gương mặt Thần bà xuất hiện trong làn khói, gương mặt thường thường được làn sương mù yểm trợ, thần bí như cổ thần.
Trong lòng Hứa Ứng, Thần bà thâm sâu khôn lường, là tồn tại có thể sánh vai với Bắc âm, Đông Nhạc, thậm chí còn hơn!
“Nhớ tới ký ức trong kiếp sống với Yến Bảo Nhi, trong lúc nhất thời khó mà ổn định tâm thần.”
Hứa Ứng nhìn nước mưa ngoài của sổ, một lúc lâu sau tâm cảnh mới trấn định, nói với Thần bà: “Còn phải nhờ Thần bà ra tay giúp ta mở được càng nhiều phong ấn ký ức.”
Thần bà lắc đầu nói: “Bắc Đế mà chỉ có thể giúp ngươi mở phong ấn mấy ngàn năm, ta nào có năng lực lớn như vậy? Hứa công tử, mở phong ấn tới như hiện tại đã là cực hạn của ta rồi.”