Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 652: Đệ Cửu Tiên Vương 1
Một lúc lâu say y mở mắt ra, lòng bàn chân tự có nguyên khí tuôn trào, hóa thành bảy phù văn lượn quanh người mình.
Y tồn tưởng ra mấy phù văn này, lập tức cảm giác được nơi sâu xa có một không gian thần bí kết nối với mình, có lẽ chính là Bồng Lai tiên cảnh.
“Nếu không chép lại phù văn tiếp dẫn của thuyền lầu Bồng Lai, chỉ e ta cũng bị lạc trong vùng biển này.”
Y đang định hành động thì đột nhiên thấy bầu trời của Ma Vực rung chuyển dữ dội, tiếp đó không trung nứt vỡ ra, một thân hình từ trên trời giáng xuống, bay về phía vùng biển này.
Vết nứt kia kéo từ đông sang tây, xé rách cả màn trời, tạo thành một vực sâu dài không biết bao nhiêu dặm, hai bên vực sâu là vách đá san sát, sâm nghiêm hiểm trở!
“Quỷ Khư?”
Hứa Ứng thầm giật mình, lập tức giải trừ phù văn tiếp dẫn tới Bồng Lai tiên cảnh, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ người tới là Hoa Thác Ảnh? Pháp bảo của cô ta là Thập Nhị Trọng Lâu, chắc là pháp bảo chế từ cảnh giới Trọng Lâu của ta!”
Giọng nói của một thiếu niên vang lên, cất cao giọng nói: “Đồ Ngục Vương, gia sư lệnh cho ta tới mời Ngục Vương làm khách, nói là phát hiện tung tích của Bồng Lai tiên cảnh. Đồ Ngục Vương?’
Hứa Ứng đứng trên mặt biển, chỉ thấy người tới không phải Hoa Thác Ảnh mà là một thiếu niên trắng trẻo dung mạo anh tuấn, đầu đội thúc phát xích kim quan, khảm một viên phỉ thúymàu xanh lớn bằng quả trứng gà, người mặc hoa phục, chân đạp thanh đoán triều ngoa.
Thiếu niên mặc hoa phục kia đảo mắt qua mặt biển, lại gọi hai tiếng nhưng không tìm được Đồ Ngục Vương, trong lòng đang lấy làm lạ.
Hắn đang định bỏ đi, đột nhiên chú ý thấy Hứa Ứng trên mặt biển, thoáng kinh ngạc.
Hứa Ứng mỉm cười ra hiệu, thiếu niên mặc hoa phục cũng mỉm cười đáp lại nhưng trong lòng lại thấy buồn bực: “Người này trông thật hiền lành, hình như từng gặp ở đâu rồi.”