Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 591: Chậm một chút cho quả nhân 1
“Vâng thưa mẹ.’
Hứa Ứng la hét, chạy về phía bạn bè, đột nhiên cậu bé như đụng phải thứ gì, quay đầu nhìn lại, thấy thân hình thiếu niên như khói bụi.
Ký ức lại ập tới.
Tới giờ cơm trưa, Hứa Ứng nhếch nhác đi về, bị mẹ đẩy vào rửa tay rửa mặt.
“Mẹ ơi, người lúc trưa là ai?” Y ngồi xuống cạnh bàn, vừa cầm một bát cơm tiên đạo lên vừa hỏi.
“Một người lạc đường.” Mẹ y cưng chiều vuốt ve gương mặt y.
Ký ức qua đi, Hứa Ứng nước mắt giàn dụa.
Hứa Ứng sờ lên mặt mình, chẳng biết từ lúc nào gương mặt đã đầy các ngươi mắt.
“Có lẽ trên đời này thật sự có người trông thấy tương lai.” Y thầm nhủ trong lòng.
Sở Tương Tương, Trúc Thiền Thiền thấy y lệ rơi đầy mặt, không hiểu chuyện gì xảy ra. Ngoan Thất lại dùng đuôi ôm lấy bờ vai y, vỗ về lên vai để an ủi.
Hứa Ứng hạ giọng nói: “Thất gia, ta nhớ ra được cha mẹ, chỉ là một đoạn ký ức ngắn ngủi.”
Ngoan Thất cười nói: “Đây là chuyện tốt, phong ấn của Tiên giới lên ngươi càng ngày càng yếu, ngươi sẽ nhớ ra càng ngày càng nhiều, cũng càng ngày càng cường đại.”
Hứa Ứng khẽ gật đầu.
Lúc này, chỉ có con rắn bầu bạn với y lâu nhất mới hiểu rõ nhất về y, biết nỗi buồn của y, vuốt ve an ủi khi y đau lòng.
Hứa Ứng cầm trang giấy thứ hai mà Thiền Thiền viết, trên giấy viết Giáng Cung cảm ứng thiên.
Y đọc kỹ lưỡng phần cảm ứng thiên, nhưng lần này không chìm vào ký ức khu đất Hứa gia nữa.
Hứa Ứng buông tờ giấy xuống, cầm phần cảm ứng thiên Hoàng Đình lên, nhưng cũng không nhớ ra tổ pháp Hoàng Đình.
Y xem thử nội dung trên những tờ khác, đều không nhớ được tổ pháp Ngọc Trì, Ngọc Kinh, Dũng Tuyền.
“Xem ra ta vô tình nhớ lại tổ pháp Nê Hoàn cung là do ký ức đời đầu buông lỏng.”
Hứa Ứng đặt mấy tờ cảm ứng thiên xuống, trong lòng buồn bã, y còn tưởng mình sẽ nhớ được càng nhiều chi tiết về cha mẹ.