Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 567: Chân thành hướng tới, sắt đá không dời 1
“Thằng điên, cái tên khốn kiếp nhà ngươi!”
Bên ngoài có người lao vào, cả giận nói: “Ngươi muốn gây đại họa hay sao? Thần tiên bất lão mà cũng dám ăn à? Những người muốn ăn hắn đều đã chết, chỉ có hắn còn sống, thế còn chưa đủ quỷ dị hay sao? Mau mở lò, mời hắn ra ngoài!”
Lại một ánh lửa lóe lên, Hứa Ứng tiếp tục rơi xuống, tới thời đại càng xa xôi hơn.
Những thời đại cổ xưa này là ký ức sâu lắng hơn nữa, bị Mạnh Bà thang gột rửa, lại bị hai luồng phù văn Trấn Ma phong ấn trấn áp. Giờ phút này dưới lực lượng của Tam Sinh thạch, ký ức dần dần trở nên rõ ràng.
Bắc âm Đại Đế phát động Tam Sinh thạch, chỉ cảm thấy gặp lực cản hùng hồn, thời gian đảo ngược càng xa xưa, pháp lực hao tổn càng nặng nề.
“Không đúng, không đúng, phong ấn này còn dữ dội hơn phong ấn trấn áp ta!”
Trên trán Bắc âm Đại Đế đổ mồ hôi lạnh, tiếp tục điều động lửa đèn, hạ giọng nói: “Thiện duyên này có vẻ không dễ kết...”
“Phù~”
Hứa Ứng rơi xuống đất, đột nhiên xung quanh xuất hiện khí tức Thiên kiếp nồng nặc không gì sánh được. Y ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên chứng kiến kiếp vân phương viên hơn nghìn dặm.
Một lão già mái tóc trắng xóa dung mạo như tiên nhân ngồi kết bằng cười ha hả nói: “Thương Trần Tử ta sống trong động thiên Hoa Sơn bao năm, chuyên nghiên cứu kiếp số, cuối cùng cũng tìm được cách độ kiếp. Tế~~”
Hứa Ứng không điều khiển được thân hình, bay thẳng lên, bị lão thần tiên tóc trắng tế ra nghênh tiếp Thiên kiếp.
Một luồng thiên lôi to như ngọn núi bổ xuống, xuyên qua Hứa Ứng, đánh thẳng lên người lão thần tiên tóc trắng Thương Trần Tử.
Thương Trần Tử lập tức hóa thành tro bụi, Hứa Ứng cũng bị bổ tới mức toàn thân cháy đen, trông như đã tắt thở. Một lúc lâu sau, y lại run run rẩy rẩy đứng dậy, hoang mang nhìn Thiên kiếp đang tiêu tan trên bầu trời, mắng chửi lên trời.