Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 565: Bắc âm vận dụng Tam Sinh Thạch 1
Thần Kiều kia gác lên Phong Đô sơn, ép tới mức ngọn núi khổng lồ rung chuyển dữ dội, chìm xuống Minh Hải.
Hứa Ứng phát động cây đèn, ánh đèn như cột trụ chiếu lên tòa Thần Kiều kia.
Thần Kiều kia bị chiếu sáng, là một câu cầu hình vòm kết nối hai thế giới, trên cầu khắc hình vẽ hoa văn huyền diệu, vắt qua thiên địa, cứ như đi qua Thần Kiều này là có thể phi thăng!
“Thần Kiều thật đồ sộ!”
Hứa Ứng thầm thán phục, đổi hướng đèn dầu, soi từ đầu cầu tới cuối cầu, chỉ thấy cuối cầu có một người đang đứng, đeo mặt nạ răng nanh,không hề nhúc nhích.
Y di chuyển ánh đèn, người đeo mặt nạ trên cầu đột nhiên di động. Ánh đèn của Hứa Ứng lại chiếu qua, chỉ trong chốc lát mà người đeo mặt nạ đã đi tới giữa cầu.
Người đeo mặt nạ bị ánh đèn chiếu vào, lập tức đứng lại, không hề nhúc nhích, đồng thời trong tay hắn hiện lên một tấm bùa, tấm bùa được giơ lên, kim quang tỏa ra bốn phía.
Ánh sáng từ đèn dầu bị tấm bùa kia ép tới mức càng ngày càng ảm đạm, người đeo mặt nạ mang nụ cười quỷ dị, bước từng bước một về phía bờ kia cây cầu.
Đột nhiên nghe thấy một tiếng bộp giòn tan, dấu ấn tiên kiếm trên ngực Bắc âm từ từ đứt đoạt.
Gương mặt người đeo mặt nạ lộ vẻ kinh hãi, đang lúc chần chờ liệu có nên tiếp tục tiến lên hay không, đột nhiên nghe thấy trên bầu trời có giọng nói trầm trầm: “Bắc âm đã khôi phục, về đi. Chúng ta phải lưu lạc dưới hạ giới, bị đối xử chẳng khác nào tù nhân, có đáng để liều mạng không?”
Lá bùa trong tay người đeo mặt nạ đột nhiên bốc cháy, bộc phát ra hào quang rực rỡ, ánh đèn trong tay Hứa Ứng bị áp đảo hoàn toàn, mắt không thể thấy gì nữa.
Sau khi hào quang tan đi, cây Thần Kiều kết nối hai thế giới và người đeo mặt nạ trên cầu đều biến mất không còn tăm hơi!