Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 495: Na tổ Ngọc Hư cung 1
Hứa Ứng lắc đầu nói: “Không tin.”
“Ta cũng không tin. Sáu lão quỷ này lòng tham không đáy, nào có khí khái của na tổ?”
Triệu Chính mỉm cười nói: “Nếu năm xưa ta có thể bỏ qua thân phận, tâm sự với ngươi, có lẽ đã không có những chuyện về sau.”
Hứa Ứng dừng bước, dò hỏi: “Về sau đã xảy ra chuyện gì?”
Triệu Chính đi thẳng về phía trước, tiếp tục đo đạc Côn Lôn, giọng nói vọng lại: “Quá khứ xa xôi, có ý nghĩa gì với thần tiên bất lão?”
Hứa Ứng bước theo hắn, cười nói: “Ngươi không nói thì ta cũng biết.”
Trí nhớ của y đang từ từ giải phóng, ký ức phủ bụi không ngừng ập tới, không bao lâu sau đã kéo tới ba ngàn năm trước, tới những tháng ngày thiên địa đại biến.
Tầm mắt Hứa Ứng bỗng trở nên mông lung, bất tri bất giác như trở về thành đá Đế Khâu, nhớ lại mọi chuyện về Phượng Tiên Nhi.
Ba ngàn năm trước, bầu trời vặn vẹo, thiên địa xoay tròn, Thiên Nhân Cảm Ứng tạo thành cảnh tượng vặn vẹo quỷ dị.
Một cặp tình nhân thiếu niên gặp nhau trước ngày tận thế, nảy sinh tình cảm với nhau trong Đế Khâu thành.
Ba ngàn năm nay, ba trăm kiếp luân hồi, y và Nguyên Vị Ương mới gặp lại nhau cảm mến nhau lần đầu, cứ như ba ngàn năm tu hành, đổi lấy khoảnh khắc yêu thương ngắn ngủi này.
Ký ức như đang chậm rãi nổi lên từ đáy nước đục ngầu, dần dần trở nên rõ ràng.
Hứa Ứng nhớ lại kiếp sống mà y ở bên Phượng Tiên Nhi, chỉ có mấy tháng ngắn ngủi nhưng khắc cốt ghi tâm, tới mức khi y nhớ lại chuyện này, trong lòng vẫn dâng lên cảm giác đau thương nặng nề, một lúc lâu sau mới bình phục.
Người yêu đã mất, lời thề non hẹn biển đã quên, một ngày nào đó sẽ trở lại, hiện lên trong lòng.
Như con thuyền.
Trôi nổi trong làn nước.
Hứa Ứng khôi phục bình tĩnh, lặng lẽ không nói một lời, lưu giữ ký ức ngắn ngủi trong kiếp này rồi tiếp tục tiến về phía trước.