Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 483: Thúc thúc 2
Y không nhìn thấy Thời Vũ Tình nhưng lại thấy có hai cao thủ trẻ tuổi giao chiến trong núi, thần thông của cả hai đều tinh diệu tuyệt luân, chắc là chưởng giáo được tiên nhân trong môn phái lựa chọn, không biết vì sao lại đấu đá với nhau.
Hứa Ứng ngừng chân quan sát một lúc, tán thưởng không thôi, hạ giọng nói: “Thực lực của hai người này cực kỳ xuất sắc, không kém hơn bọn Nhạn Không Thành, Thời Vũ Tình bao nhiêu, cùng lắm chỉ kém chút thôi.”
Trong lòng y thầm nôn nóng, rất muốn leo lên Ngọc Hư phong nhưng vẫn theo như ước định đi tới Ngọc Châu phong bên cạnh Ngọc Hư phong.
Ngọc Hư phong náo nhiệt không gì sánh được, nhưng Ngọc Châu phong hiu quạnh hơn nhiều. Hứa Ứng đi tới nơi này, chỉ thấy trên thần sơn có rất nhiều kiến trúc cổ xưa, có một số cánh cửa phụng thiên thừa vận, có nhà lầu lẻ loi ngoài vách núi, có đạo đài không biết trấn áp thứ gì.
Còn có pho tượng nguy nga như núi, đã đổ phân nửa.
Những kiến trúc này đã bị phá hoại, đổ nát thê lương, khiến người ta tiếc nuối.
Y còn thấy bộ xương cốt khổng lồ, trên xương cốt còn lưu dấu hoa văn, không biết bao nhiêu năm rồi mà vẫn chập chờn lúc sáng lúc tối, đang có một số người không biết là luyện khí sĩ hay na sư đang ở bên cạnh ghi chép lại những dấu ấn hoa văn này.
Bọn họ thấy Hứa Ứng nhưng chỉ đứng xa xa nhìn vài lần rồi không để ý tới nữa, tiếp tục vùi đầu vào sao chép.
Hứa Ứng còn thấy có thác nước đỏ máu chảy ra từ chỗ đứt của pho tượng, huyết thủy sền sệt, đổ vào đầm lầy đỏ máu bên dưới.
Đầm lầy đỏ máu tỏa ra hào quang và làn sương mù yêu dị, lại thấy trong đầm lầy móc có một cây hoa yêu kiều, toát lên vẻ mỹ lệ dị thường giữa hào quang và làn sương mù kia.
Bên cạnh đầm lầy máu có hơn ba mươi thi thể ngổn ngang, chắc là người hái hoa, còn chưa tới gần đầm lầy đã chết oan chết uổng. Đến giờ vẫn chưa có ai hái được đóa hoa kia.