Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 474: Trăng sáng trên Côn Lôn, truy tìm kẻ trộm mộ 1
Một nhánh sông Nại Hà chảy sang phía này, đó là lực lượng của cõi âm tới đây nghênh đón bọn họ.
Hứa Ứng vẫy tay, đưa mắt nhìn những quỷ hồn này đi xa.
Sau lưng y, trong thần miếu, Lục Ngô kinh hãi đứng bật dậy khỏi tế đàn, nghi hoặc không thôi: “Hình như tiểu quỷ tên Hứa Ứng này rất đáng gờm!”
Lúc này thần miếu của hắn bắt đầu sụp đổ, một tảng đá đập vào gáy hắn.
“Còn là cao thủ phá nhà nữa! Thần miếu cuối cùng của ta cũng đi tong rồi!” Lục Ngô cả kinh nói.
Ngoài rìa đại tuyết sơn, băng tuyết thần nữ ánh mắt thăm thẳm, chăm chú nhìn hai thân hình vượt qua núi, trong lòng hiếu kỳ, hạ giọng nói: “Người có thực lực như hắn thường lao thẳng vào núi tuyết, còn hắn lại cam lòng bước từng bước một leo lên, đúng là một kẻ kỳ quái.’
Người có thực lực mà cô nhắc tới là người trung niên bình thường, không cao không thấp, tướng mạo bình thường, y phục bình thường, gương mặt cứng đơ, không có nhiều biểu cảm.
Người trung niên này có vẻ rất kính trọng đại tuyết sơn và băng tuyết thần nữ, lúc lên núi còn tự dâng hương, cung kính dập đầu cúng bái.
Nhưng thanh niên đi phía trước người trung niên lại thoải mái hơn nhiều, người mặc áo xanh, khoác áo choàng đen, vừa trèo qua đại tuyết sơn là đứng trên chỗ cao đưa mắt nhìn về phương xa, kinh ngạc nói: “Sư tổ, Thanh Sương sư tổ! Ngài mau nhìn kia, trong núi Côn Lôn có hai mươi tư vầng trăng sáng, có giống hai mươi tư viên Hạo Nguyệt Sơn Hà châu của lão nhân gia ngài không?”
Thanh niên này chính là chưởng giáo Nga Mi Nhạn Không Thành, nam nhân mặt cứng đơ sau lưng chính là Thanh Sưng sư tổ Kiều Tử Trọng.
Cho dù Kiều Tử Trọng nổi tiếng trầm ổn, nhưng thấy hai mươi tư viên Hạo Nguyệt Sơn Hà châu của mình ở đằng xa cũng không nhịn được, da mặt co giật mấy lần, nói: “ha ha, có thể là ai đó luyện chế pháp bảo tương tự.”