Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 465: Thượng thần Lục Ngô 2
Đột nhiên một cơn gió núi thổi tới, gió thổi mãnh liệt, hất mở từng cánh cửa hai bên.
Con ngươi của Hứa Ứng co chặt lại, chỉ thấy sau cánh cửa là tường thi thể hoàn toàn không còn máu thịt, nhưng quần áo trên người vẫn chưa phân hủy!
Y phục trên những thi thể này khác với dân chúng trong trấn, y phục trên thi thể chủ yếu làm bằng vải bố, thích dùng phương pháp đan bện, phía cuối y phục thường treo trang sức tiền vàng.
Trang phục của người dân Hạ Đô trấn lại hoàn toàn không phải như vậy, đường vân trên trang phục của bọn họ là phù văn Thiên đạo, tuy giống thật mà lại là giả, những trang phục và quần áo này đều rất cổ xưa.
Còn phía sau những thi thể đó là xương khô chồng chất như núi, phủ kín căn nhà!
Trên những thi thể này còn có vết cắn, cứ như máu thịt trên xương bị ai đó gặm từng miếng một, thậm chí thịt dính trên xương cũng bị nhằn sạch.
“A Ứng, trong phòng còn có pháp bảo.” Ngoan Thất hạ giọng nói.
Hứa Ứng chậm rãi lùi lại phía sau, y cũng thấy những pháp bảo đó, có một số pháp bảo còn xuất hiện đường vân Thiên đạo. Tuy những bảo vật này không phải thần khí Thiên đạo, nhưng không thể coi thường uy lực của nó được, nó còn vượt qua rất nhiều trọng bảo mà luyện khí sĩ Phi Thăng kỳ luyện chế!
Đáng sợ hơn nữa là nhà nào cũng có trọng bảo như vậy, cứ như dùng để trấn áp thi thể và bộ xương kia, đề phòng thi thể và bộ xương phục sinh!
Quả chuông run rẩy, nhiều pháp bảo như vậy, nếu đồng loạt tiến tới có thể đánh nó thành cái sàng!
Trước đây Hứa Ứng chưa từng thấy pháp bảo nào có dấu ấn như vậy, luyện khí sĩ thường lưu dấu đạo tượng mà mình tu luyện, còn na sư thường in dấu ẩn cảnh mà mình tồn tưởng.
Chuyên môn tu luyện Thiên đạo, lưu dấu Thiên đạo lên pháp bảo, đây là lần đầu tiên y thấy phương thức luyện bảo như vậy. Chúng sinh hạ giới có rất ít truyền thừa Thiên đạo!