Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 451: Tiên kiếm tru thần 1 ⅋lt;⅋gt;
“Cái con chim dã man này!”
Cõi âm, trong mặt trời lụi tàn vang lên tiếng hừ tức giận của hắn, tiếp đó lại có hơn mười con Hàn Nha bay khỏi mặt trời, qua núi qua đèo, qua sông qua hồ, đi tới đầm lầy.
“Kim Bất Di, nghe ta nói một câu...”
“Quấy nhiễu giấc mộng đẹp của ta mà còn định lưu lại di ngôn? Đao của ta đâu rồi?”
Cõi âm, tồn tại vĩ đại trong mặt trời nổi giận, đột nhiên kéo xiềng xích, rung mạnh, bộ xương Kim Ô đổi hướng bay về phía dương gian!
Những nơi mặt trời lụi tàn đi qua, trời đất trở nên u ám mông lung, âm phong thổi qua, vô số hài cốt trong mộ địa dồn dập leo ra, vừa múa vừa hát. Đợi tới lúc mặt trời bay qua, chúng mới mất đi sức sống, dồn dập ngã xuống đất.
Bộ xương Kim Ô kéo mặt trời lùi tàn tới Vân Mộng trạch, mặt trời đen cực kỳ khủng khiếp.
Khoảnh khắc sau bộ xương Kim Ô và mặt trời lụi tàn cùng chạy vào trong giấc mơ của Kim Bất Di. Một thân hình hùng vĩ mang theo tro giấy vô tận đứng thẳng lên từ mặt trời lụi tàn, giọng nói uy nghiêm vô tận: “Kim Bất Di, ta tới báo mộng, truyền đạo pháp cho ngươi, ngươi chém ta một đao thử xem!”
Kim Bất Di trong giấc mơ cười nói: “Ta không đánh được ngươi, thôi độ lượng một chút.”
Đông Nhạc hừ một tiếng, để lại phân thân tro bụi nói: “Ta truyền chân kinh cho ngươi, để ngươi kéo dài tuổi thọ, ngươi không được động đao với ta!”
Kim Bất Di ngoan ngoãn nghe lời.
Bộ xương Kim Ô kéo mặt trời lụi tàn ra khỏi cõi mộng, quay về cõi âm.
Nhưng lần này Đông Nhạc lại đau đầu, Kim Bất Di quá già, thường lãng quên nội dung của Đại Nhật chân kinh, cho dù có nhớ thì khi vận hành công pháp lại quên phải vận hành mấy chu thiên.
Đôi khi nó luyện một hồi rồi quên cả luyện.
Phân thân Đông Nhạc dạy nó mấy tháng liền, không nhịn được phát điên, cực kỳ tức tối. Bản thể Đông Nhạc cũng không chịu nổi phiền phức, bèn nói với bộ xương Kim Ô: “Cho ngươi nghỉ đấy, về mà dạy nó đi.”